⬅ Trước Tiếp ➡

Thử nói xem, anh làm sao mà không ghét cô được, thậm chí, có thể nói anh hận cô, hận cô đã chia tách một tình yêu đẹp đẽ.
Lăng Nhữ Y cố gắng níu giữ hôn nhân này thứ nhất vì muốn bù đắp cho anh, thứ hai vì lòng riêng muốn có được tình cảm của anh. Cô bỉ ổi đến đáng bị chê cười, cho nên nói bị anh xem như một món đồ chơi xong thì vứt cũng vừa đáng.
Vì cô đáng bị như thế, kẻ thứ ba không đáng có được hạnh phúc, không đáng được trân trọng.
Lăng Nhữ Y không nhịn nhục, không phục tùng thì có thể làm gì? Cô là công chúa của gia đình chứ không phải công chúa của anh, cô mà phản kháng, anh sẽ càng kinh tởm hạng người như cô hơn.
"Cố gắng thôi..." Lăng Nhữ Y nâng ly rượu uống cạn, ánh mắt đau khổ không lối thoát.
"Cậu cố được bao lâu?" Nhan Tiểu Linh hỏi, nhìn nụ cười tạm bợ chua xót của Nhữ Y, không khỏi đau lòng cho cô bạn.
"Khi nào không cố được nữa... Khi ấy sẽ ly hôn thôi, khi ấy tớ sẽ giải thoát cho anh ấy..." Còn bây giờ, Lăng Nhữ Y vẫn cố gắng được, cô vẫn sẽ dùng hôn nhân này gàng buộc anh bên mình thêm một chút nữa. Cô đã phá hỏng tình yêu của anh, cô phải chịu trách nhiệm.
Cô sẽ dùng tất cả sự dịu dàng nhất đối với anh, bù đắp cho tổn thương năm ấy, hi vọng có thể xoa dịu được một phần nào. Còn về tình cảm của anh, cô không dám cầu mong, anh có thể thích thư kí Hạ, có thể ở bên người khác tùy ý anh, cô không dám cấm cũng chẳng dám cầụ
Ba năm trước, ngày kết hôn cô những tưởng, cô sẽ đối tốt với anh rồi sau đó thời gian sẽ khiến anh có tình cảm với cô, chỉ cần có một chút tình cảm cô liền sẽ có thể cố gắng tiếp tục.
Còn bây giờ, một chút tình cảm của anh cô cũng không dám cầu, Lăng Nhữ Y cả đời này cũng không dám cầụ
"Tiểu Linh..."Con ngươi cô ướt át, hốc mắt cay cay, cánh mũi nghẹn nghẹn nồng nồng gọi tên.
"Hả?" Tiểu Linh nhìn cô, nhìn nước mắt đang chất đầy trên hốc mắt của Nhữ Y mà đau lòng "Sao vậy? Sao lại khóc rồi?"
Lăng Nhữ Y phì cười, đem toàn bộ nước mắt nuốt vào trong nhưng không kịp, cô vừa phì ra tiếng cười một hàng long lanh đã chạy xuống gò má, cô chỉ có thể nâng tay chùi.
"Sau này... Nếu gặp người mà cậu thích, thật sự, thật sự rất rất thích... Cũng đừng làm người thứ ba."
"Cái gì không thuộc về mình thì đừng cố gắng níu kéo, người không được yêu thì không nên cưỡng cầu, tuy là hơi khó để buông nhưng cố gắng một chút sẽ buông được thôi, đừng cố nắm lấy... Để rồi..."
Nhan Tiểu Linh đau lòng, đôi mắt ứa ra tầng nóng nhìn Nhữ Y vô cùng chua xót, Nhữ Y nói với cô và cũng đang hối hận với chính bản thân mình.
"Để rồi làm sao?" Nhan Tiểu Linh khẽ giọng nhỏ.
Lăng Nhữ Y không kiềm được nước mắt nữa, hai hàng lấp lánh trượt xuống gò má.
"Buông không được..."
Ba năm trước không buông, cố gắng cưỡng cầu, bây giờ Lăng Nhữ Y có muốn buông thì cũng không buông được nữa, mọi chuyện... Đi quá xa rồi.
Còn tiếp...
ThanhDii
============================================================
Lăng Nhữ Y và Nhan Tiểu Linh dùng bữa, tâm sự một buổi chiều tà đến tối, khi cả hai đã phơi bày hết khó chịu trong lòng, ăn no căng bụng và lửa than đã nguội.


⬅ Trước Tiếp ➡