⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tiểu Linh không hề biết rằng chuyện này đã xảy ra rồi, Lăng Nhữ Y cười trừ, trả lời bằng một cách nhúng vai tùy tiện.
"Cậu lại nhịn nhục tiếp sao?" Nhan Tiểu Linh há hốc hỏi, Nhữ Y không đáp chỉ im lặng.
Nhan Tiểu Linh cũng đã biết câu trả lời, tức đến muốn gào thét, nhưng đang ở nơi công cộng, Nhan Tiểu Linh chỉ có thể gào thét trong nội tâm, mắt trừng cô bạn thân.
"Cậu không thể như vậy, không có nhịn gì hết, cậu phải nói rõ với anh ta chứ?"
Lăng Nhữ Y ngừng lại hành động gói đồ ăn, ánh mắt trầm tư nâng lên nhìn Tiểu Linh "Nói cái gì?"
"Nói ra chuyện năm đó, là bởi vì mẹ cậu ép buộc chị cậu bỏ đi, hoàn toàn không liên quan đến cậụ Cậu phải xoá bỏ hiểu lầm đó để anh ta, ít ra không chán ghét cậu chứ?" Nhan tiểu Linh giải thích với gương mặt khẩn trương, đây là chuyện của Nhữ Y, Tiểu Linh quan tâm nó như là chuyện của chính bản thân mình.
Lăng Nhữ Y cười khổ, lại rót ra một ly rượu rồi ngửa đầu uống cạn, đặt xuống ly rượu cũng giống như đặt xuống tâm tư, Lăng Nhữ Y trầm lắng.
"Nói ra thì đã làm sao, mẹ tớ làm vậy thật ra cũng là vì nghĩ cho tớ, chuyện chị bỏ đi không thể nói là không liên quan đến tớ được, tớ chính là nguyên nhân ngọn ngành. Hơn nữa... Có nói ra cũng giải quyết được gì, chỉ khiến anh ấy chán ghét mẹ con tớ hơn thôi."
"Gì chứ..." Nhan Tiểu Linh khó hiểu chau mày, Lăng Nhữ Y lại uống một ly rượu làm cay nồng cổ họng.
"Bỏ đi, dù sau thì cưới cũng đã cưới rồi, như cậu nói gạo đã nấu thì cơm rồi, dù sau cũng là do bản thân tớ chuốc lấy cả thôi."
Nhan Tiểu Linh vừa lắc đầu vừa nhăn mặt "Thật không thể hiểu nổi cậu, ít ra giải quyết được cái gì thì giải quyết chứ, cậu cũng nói cưới đã lỡ cưới rồi, cậu cũng cố gắng nắm giữ hôn nhân ba năm qua rồi. Sao không giải quyết mâu thuẫn đó, ít ra cũng dễ dàng cho cậu hơn một chút."
Lăng Nhữ Y cười trừ, ánh mắt lấp lánh phiền muộn, giọng trở nên nghẹn giống như người muốn khóc.
"Đó không phải mâu thuẫn... Chuyện tớ phá tan tình yêu của anh ấy và chị là sự thật rõ ràng không phải mâu thuẫn... Cho nên... Cậu cứ xem đây là cái giá phải trả đi."
Cái giá phải trả này liệu có quá đắc hay không? Lăng Nhữ Y thật sự có thể nhịn nhục mãi như vậy sao? Ba năm lạnh nhạt cô quạnh, bây giờ lại bị người kia bức ép, Nhan Tiểu Linh mím môi khẽ giọng.
"Cũng đã cố gắng ba năm không có kết quả rồi, hay là... Cậu đề nghị ly hôn đi" Nhan Tiểu Linh vừa nói xong, lại quên mất một chuyện "À không, hai người vừa gạo nấu thành cơm xong, biết đâu sắp tới lại có chuyển biến tốt."
Lăng Nhữ Y cũng hi vọng như vậy, hi vọng chuyển biến tốt, nhưng đó cũng chỉ là hi vọng. Anh sáng nay đối với cô không khác gì một món đồ để phát tiết, anh vẫn rất căm ghét cô.
Không ghét mới là chuyện lạ, vì cô mà chị bỏ đi, Lăng Nhữ Nhi biệt tích ba năm rồi không có một tin tức. Thời gian đầu anh sốt soắn lên đi tìm chị, tìm mãi không thấy, anh rơi vào tuyệt vọng đau khổ, khi ấy anh bầu bạn với rượu và thuốc lá một thời gian mới có thể xua đi nổi nhớ nhung về chị.


⬅ Trước Tiếp ➡