Tiền đã phải trả lại rồi, còn quan trọng cái gì nữa? Hơn nữa hắn rõ ràng biết chuyện của chúng ta với Ngụy gia. Nếu chúng ta không thoái nhượng, để hắn thật đến cục thủy lợi tìm Ngụy Quốc Đống thì phải làm sao bây giờ? Ngụy Quốc Đống biết Thục Tuệ từng kết hôn sinh con là một chuyện, mà bị nhà chồng trước quấn lên lại là chuyện khác.
Nói xong, mẹ Lâm nhìn Lâm Thục Tuệ, thấy cô ta không tập trung tinh thần, liền tận tình khuyên bảo, an ủi
Thục Tuệ, đã ký tên rồi, đừng suy nghĩ nhiều nữa. Con còn trẻ, mới 30 tuổi, sau này sẽ còn có con tiếp. Hơn nữa, đúng là tạo hóa trêu ngươi. Nếu không phải năm đó con phải xuống nông thôn thì đã sớm kết hôn với Ngụy Quốc Đống rồi.
Con đi nhiều năm như thế, không có khả năng Ngụy Quốc Đống luôn chờ con. Cũng may giờ vợ nó chết rồi. Nó cũng là đứa chung tình, vẫn còn tình cảm với con. Nếu không thì chỉ cần dựa vào điều kiện hiện tại của Ngụy gia, cha mẹ nó đều là cán bộ, nó lại là chủ nhiệm cục thủy lợi, thì cho dù là cưới lần hai cũng sẽ có nhiều cô gái trẻ tuổi khác tranh giành ngay.
Ngoài việc con từng đọc sách chung với nó một thời gian ra thì không có ưu thế gì khác. Vốn là việc tái hôn này bên Ngụy gia rất không vui, nếu để Ngụy gia biết con còn phải quản ba đứa con trước, thì cho dù Ngụy Quốc Đống nguyện ý cưới thì cha mẹ nó cũng tuyệt đối không đồng ý.
Nam Vọng đã chết, con không thể nào ở mình mãi được, dù sao cũng phải tìm người khác. Con là gả chồng lần hai, từng sinh con nữa, sao có thể tìm được người nào tốt nữa? Bỏ qua cơ hội lần này sẽ không còn lần nữa. Chờ con với Ngụy Quốc Đống kết hôn, cố gắng sinh con chung thuộc về hai đứa, thì sau này còn sợ không có chỗ dựa vào sao?
Ánh mắt Lâm Thục Tuệ lóe lóe.
Cô ta và Ngụy Quốc Đống quen nhau từ thời niên thiếu, là mối tình thanh xuân. Người mà trong lòng cô ta luôn thích chính là hắn. Mấy năm nay chưa từng quên. Mà Cố Nam Vọng, là cân nhắc khi cô ta rơi vào đường cùng.
Ở nông thôn quá khổ. Gánh nước, đốt củi, nhặt cứt trâu, cấy mạ, thu hoạch, mỗi ngày đều có việc làm mãi không xong. Cô ta đến thôn Dương Liễu không đến nửa năm mà cả người đã gầy một vòng. Cô ta không chịu nổi Cô ta phải tìm một chỗ dựa cho mình. Xem xét cả cái thôn Dương Liễu thì chỉ có Cố gia là thích hợp nhất. Không nói đến Cố Nam Vọng có tiền đồ, ngay cả người khác trong Cố gia đều là người tốt tính.
Có thể nói, đây là hôn sự mà cô ta tính kế tới tay. Nhưng cho dù vậy, không yêu chính là không yêụ Rời Cố gia để chạy về phía tình yêu của mình, cô ta không hối hận. Chỉ có điều khiến cô ta do dự nhất là mấy đứa con.
Tuy phần lớn thời gian chăm sóc ba đứa trẻ đều là mẹ chồng và cô em chồng, cô ta không dành nhiều thời gian cho bọn trẻ, thì cũng là cốt nhục của mình.
Cô ta chán ghét nông thôn, chán ghét người nhà quê. Cô ta chưa bao giờ một lòng nghĩ cho Cố gia. Việc sinh thêm con là vì ở Cố gia được thoải mái hơn, mà không phải là kết tinh của tình yêu, bởi vậy, cô ta không có quá nhiều yêu thương với bọn trẻ. Cũng không đến mức không có một tia tình cảm gì với chúng.
Vốn dĩ cô ta nghĩ, chờ cô ta đứng vững gót chân ở Ngụy gia, cô ta sẽ tìm cơ hội để lén tiếp tế cho bọn trẻ. Không nghĩ tới, Cố Nam Sóc trực tiếp chặt đứt quan hệ giữa cô ta và bọn trẻ. Trong lòng cô ta nhất thời vắng vẻ, cảm xúc phức tạp.
Mẹ Lâm sợ cô ta để tâm vào chuyện vụn vặt. Lúc trước đến Cố gia lấy trộm tiền, Lâm Thục Tuệ còn định giữ lại một chút cho bọn trẻ.