⬅ Trước Tiếp ➡
Ba đứa trẻ, đứa lớn nhất 11 tuổi, nhỏ nhất 4 tuổi. Nói cách khác, Lâm Thục Tuệ còn cần phải gửi phí nuôi dưỡng tận 14 năm. 14 năm đó Nếu Lâm gia và Lâm Thục Tuệ thật để bọn trẻ trong lòng thì đã không cuỗm tiền mà chạy rồi
Cố Nam Sóc tiếp tục nói
Các người cũng đừng nghĩ đi là xong, sau này nếu không gửi phí nuôi dưỡng thì tôi sẽ khiến các người không có biện pháp. Hòa thượng chạy được chứ miếu vẫn ở yên đấy Nhà các người ở đâu, bác trai Lâm với hai vị anh em đây làm ở đơn vị nào, nhà tôi đều biết rõ. Chỉ cần một tháng các người không gửi tiền về đây, tôi sẽ dẫn ba đứa trẻ đi qua. Tìm hàng xóm, tìm lãnh đạo đơn vị, tìm tổ dân phố. Luôn là chúng tôi có lý
Nếu thật là như thế, thể diện Lâm gia hoàn toàn không còn
Sắc mặt người Lâm gia trở nên khó coi.
Cố Nam Sóc nhếch miếng, ném xuống quả bom cuối cùng
Cứ cho là các người da mặt dày, không để ý người khác nói như thế nào, nhưng không biết vị họ Ngụy kia cũng không thèm để ý hay không?
Ba chữ “vị họ Ngụy” vừa ra, mặt Lâm Thục Tuệ trắng bệch
Cậu….. sao cậu biết?
Cố Nam Sóc câu môi
Tôi không chỉ biết, còn biết rất nhiều
Mẹ Lâm duỗi tay giữ chặt Lâm Thục Tuệ
Cái gì mà họ Ngụy, nhà tôi không biết cậu đang nói cái gì
Cố Nam Sóc cũng không nắm không buông
Dì Lâm nói không biết thì cứ coi như là không biết đi. Có thời gian thì tôi sẽ đến thăm cục thủy lợi ở thành phố Vinh.
Chuyện này làm Lâm mẫu không còn ôm tâm lý may mắn nữa, xác thật là Cố Nam Sóc biết rõ ràng tâm tư của bọn họ. Bà ta vung tay
Nhà tôi sẽ không nuôi bọn trẻ, 100 khối tiền này nhà tôi từ bỏ.
Cố Nam Sóc gật đầu
Được thôi, nhưng còn phiền chị dâu ký vào hiệp nghị.
Mẹ Lâm trừng mắt
Cậu đừng có mà được một tấc lại muốn tiến thêm một thước
Dì Lâm yên tâm, phần hiệp nghị này tuyệt đối có lợi với các dì.
Cố Nam Sóc đã chuẩn bị sẵn tài liệu đầy đủ, giờ chỉ cần lấy ra là được
Dựa theo những gì trong hiệp nghị, chị dâu tự nguyện từ bỏ quyền nuôi nấng ba đứa trẻ, không cần phải chu cấp phí nuôi dưỡng. Tương tự, bọn trẻ trưởng thành cũng sẽ không cho phí phụng dưỡng. Nói cách khác, từ nay về sau, mẹ con họ sẽ không có quan hệ gì với nhau nữa.
Lâm Thục Tuệ hơi hơi nhíu mà, nhỏ giọng gọi
Mẹ
Mẹ Lâm vỗ vỗ cô ta, nhìn Cố Nam Sóc hỏi
Cậu đảm bảo nếu chúng tôi ký hiệp nghị này thì sẽ không lại tìm đến Thục Tuệ chứ?
Tôi đảm bảo. Hiệp nghị đều đã viết rõ. Tôi đã nói qua với vài vị cán bộ thôn rồi. Bọn họ sẽ làm nhân chứng, cùng ký tên, tôi sẽ cầm hiệp nghị này đi công chứng. Dì cứ yên tâm đi
Lúc này mẹ Lâm mới an tâm, đưa bút cho Lâm Thục Tuệ
Ký đi
Lâm Thục Tuệ hơi do dự. Mẹ Lâm nói nhỏ bên tai cô ta
Hãy nghĩ đến Ngụy Quốc Đống
Lâm Thục Tuệ run tay, cuối cùng ký tên xuống.
Cố Nam Sóc nhẹ nhàng thở ra, chuyện thành rồi
Editor Vương Chiêu Meo
Rời Cố gia, mặt người Lâm gia như màu đất.
Anh cả Lâm thở ngắn than dài
Chúng ta phải chấp nhận như thế sao?
Không thì còn có thể thế nào?
Mẹ Lâm bực hơn ai khác, đời này bà ta chưa từng ăn mệt như vậy, lại không thể làm gì khác được
Tuy hắn nói không báo án, nhưng nếu chúng ta thật sự chọc hắn nóng nảy thì ai biết hắn có báo hay không?
Mẹ Lâm mắng to
Cố Trường Phú sao lại có thói quen nực cười thế chứ, trên đời này lại còn có người đi ghi lại cả dãy số trên tờ tiền
Anh hai Lâm nghi ngờ
Tờ giấy kia chúng ta chưa thấy rõ, liệu có phải hắn lừa chúng ta không?
Mẹ Lâm ngừng lại, rồi từ từ lắc đầu
Ai mà biết? Mày dám đảm bảo là nó lừa chúng ta không? Chẳng may là thật thì sao? Mày muốn ngồi tù hả?
Sau đó lại thở dài
⬅ Trước Tiếp ➡