Chị ta cũng là con gái trong nhà, nhưng mỗi lần muốn lấy đồ gì từ Thôi gia về đều bị ba mẹ nói. Lấy về rồi còn bị cha mẹ chồng chê ít Mấy năm nay đều thế cả, trong lòng chị ta sao mà dễ chịu được? Giờ ba với anh cả không còn, nhà chúng ta không bằng trước, chị ta còn không nắm chặt cơ hội chèn ép chị sao?
Hơn nữa, mấy năm trước, chị với anh rể em mãi không có con. Chị ta một lòng một dạ muốn đưa con trai mình tới cho nhà chị nuôi dưỡng. Thôi gia chỉ có hai chị em họ mà thôi. Tuy chị ta đã xuất giá nhưng tốt xấu gì cũng là huyết mạch của nhà họ Thôi. Bên ngoài nói thì dễ nghe đấy, nói là không thể để nhà họ Thôi bị chặt đứt hương khói. Ai mà không biết tính toán của chị ta. Chị ta muốn tụi chị phí công nuôi dưỡng đứa trẻ, sau này kế thừa lại công tác của anh rể em. Chị ta cũng không nghĩ là, không nói đến vợ chồng chị, chính là cha mẹ chồng chị cũng sẽ không đáp ứng.
Nói đến đây, Cố Nam Thư khựng lại, trên mặt lộ ra vài phần chê cười
Mẹ chồng chị muốn có cháu trai, mà phải là cốt nhục của anh rể em. Nếu mà chị với anh rể em mãi không sinh được thì chắc chắn bà ấy sẽ bức tụi chị ly hôn, cho anh rể em cưới người khác. Cho nên, ý đồ của chị ta chỉ có thể tan thành mây khói.
Chị hai……
Mới mở miệng, Cố Nam Thư đã trừng mắt liếc anh
Đừng có nói đến chuyện không cần đứa trẻ. Chị biết là em quan tâm chị. Em xem, không phải chị vẫn tốt sao? Chỉ là lần trước thương tâm quá, bị kích thích, không nghiêm trọng đâụ Đừng nghĩ nhiều
Cố Nam Sóc hơi nhíu mày
Chị hai, hay là chị về nhà dưỡng thai đi?
Cố Nam Thư dừng lại, đột nhiên dở khóc dở cười
Em chăm sóc Nam Huyền với ba đứa cháu trai rồi, chị về nữa không phải là thêm phiền sao? Hơn nữa, em biết chăm sóc người có thai không? Hay là Nam Huyền biết?
Cố Nam Sóc ………..
Họ đúng thật là không biết.
Mẹ chồng chị từng sinh con làm sao lại không biết nhiều bằng em? Em yên tâm đi. Kể cả mẹ chồng có gì bất mãn với chị thì nhìn ở địa vị của cháu nội bà ấy, bà ấy sẽ nhượng bộ.
Nói tới đây, trong mắt Cố Nam Thư xẹt qua một tia phức tạp, ngược lại thở dài
Không phải còn anh rể em sao? Anh rể em sẽ chăm sóc tốt cho chị. Nếu em lo lắng Thôi Viện thì để chờ anh rể em về, chị sẽ nói với anh ấy, để anh ấy tố khổ với mẹ chồng, để trong thời gian chị mang thai thì đừng cho Thôi Viện trở về.
Cố Nam Sóc há miệng thở dốc, định khuyên vài câụ Cố Nam Thư lại đẩy anh ra khỏi cửa
Thôi đi đi Không phải em nói phải đến trường học trả phép sao? Em đã xin nghỉ bao nhiêu lâu rồi, đi nhanh đi
Thấy cô như thế, Cố Nam Sóc không có biện pháp, chỉ có thể dặn dò
Chị mà có chuyện gì, nhất định phải nói cho em.
Được rồi Chị sẽ nói Được rồi được rồi Đàn ông đàn ang gì mà giống mẹ chồng thế hả?
Bị đẩy ra khỏi cửa, Cố Nam Sóc thở dài, trong lòng nghi ngờ.
Trước mắt, xem tình huống của Cố Nam Thư thì đúng thật không có trở ngại, hẳn là không đến mức khó sinh mới đúng. Vậy chuyện khó sinh này rốt cuộc là thế nào?
Nghĩ đến Thôi Viện, trong lòng Cố Nam Sóc xẹt qua một ý nghĩ đen tối, nhưng giây lát lại bỏ qua.
Thôi Viện này tính tình không tốt, nhưng chắc là không ác độc, cũng không có lá gan kia. Huống hồ, kể cả cô ta hại đứa nhỏ này, vợ chồng chị hai của anh vẫn có thể sinh thêm lần nữa. Kể cả chị hai không sinh được, thì anh rể còn có thể cưới người khác nữa. Cô ta có thể cưới một cái hại một cái sao? Về điểm này, cô ta biết rất rõ. Cho nên chắc không phải là do cô ta. Như vậy, trong thời gian Cố Nam Thư mang thai đã xảy ra chuyện gì?