Không ngu mà nói ra được mấy lời này à? Có người đàn bà nào mang thai lại không phải như thế. Chỉ có người Cố gia mấy người là mong manh quý giá thôi Kết hôn 5 năm không có động tĩnh gì, giờ mang bầu lại còn như Bồ Tát, cả nhà phải chăm sóc, cung phụng cô.
Cố Nam Sóc vốn không muốn đấu võ mồm với phụ nữ, nghe thấy cô ta nói thế thì không nhịn được, đứng lên muốn lý luận, nhưng chưa kịp mở miệng thì mẹ Thôi ở ngoài cửa đã đi vào
Bảo con đi lấy đồ ăn nấu cơm, con dông dông dài dài cả nửa ngày làm gì thế hả?
Tròng mắt Thôi Viện hướng đến cái rổ Cố Nam Sóc mang theo
Con định lấy rồi, nhưng mà đồ ăn ở đâu chứ? Lúc con mang thai chẳng được ăn nhiều đồ tốt như thế, trứng gà, thịt gà, móng heo hầm, lâu lâu lại thay đổi đa dạng. Như này phải xài hết bao nhiêu tiền chứ?
Editor Vương Chiêu Meo
Mẹ Thôi trừng mắt
Được rồi Nói ít thôi Sáng nay không phải mẹ mua nửa miễng thịt heo rồi à?
Nói xong liền cầm miếng thịt heo đi ra ngoài, nhân tiện túm cả Thôi Viện đi.
Khu nhà họ Thôi đang ở không có bếp riêng, tất cả dùng chung phòng bếp, ở cuối hành lang. Hai người vừa đi, Thôi Viện vừa càm ràm
Đúng là vừa chết cha rồi chết anh xong thì không giống trước. Trước đây còn biết mang đến vài thứ, lúc này chỉ mang có mơ chua, mấy bó cải trắng, đáng bao nhiêu tiền đâụ
Mẹ Thôi răn dạy
Sao con lớn thế này rồi mà không hiểu chuyện gì cả? Làm sao lại nói những lời này trước mặt em trai của người ta chứ?
Con thích nói đấy Người có tiền đồ nhất Cố gia giờ không còn rồi. Một mình Cố Nam Sóc thì làm gì được con?
Tốt xấu gì người ta cũng là giáo viên cấp 3
Giáo viên cấp 3 thì đã làm sao? Ba con, em trai con, chồng con, ai mà không nhiều tiền lương hơn hắn. Mẹ, mẹ còn nghĩ muốn chiếm tiện nghi của Cố gia làm gì? Lúc trước điều kiện nhà họ tốt, đương nhiên là cái gì cũng mang đến cho con gái mình. Còn bây giờ, họ có thể tự nuôi sống bản thân đã không tồi rồi. Như con thấy, Cố Nam Sóc này đúng là đồ ngu, làm gì mà phải khăng khăng nuôi ba đứa cháu chứ. Mà con xem chừng Cố Nam Thư này cũng là đứa có tư tâm. Mẹ phải nhìn cho chặt vào, đừng để cho nó lấy đồ nhà ta về trợ cấp cho nhà mẹ đẻ
Mẹ Thôi không kiên nhẫn
Nói ít thôi Mẹ còn không biết à? Nam Thư giờ đang có bầu khó khăn. Đây chính là cháu trai vàng bạc của nhà chúng ta. Mẹ nói cho con nghe, đừng có mà hàng ngày đến trước mặt con bé nói năng linh tinh. Nếu con bé có chuyện gì, liên lụy đến cháu trai của mẹ, mẹ sẽ không tha cho con đâu
Thanh âm xa dần. Cố Nam Sóc sắc mặt âm trầm. Anh là một người đàn ông, tâm tư không đủ tinh tế, chỉ vội vã tới xem Cố Nam Thư như thế nào, nhất thời không suy xét đến chuyện mang thức ăn khác, chỉ tùy tiện mang theo mấy bó cải trắng, ai ngờ nghe phải những lời này. Nhưng cũng tốt, ít nhất như này làm cho anh nhìn rõ một ít việc.
Chị hai, mỗi ngày chị đều phải chịu đựng như này, sao không nói với mọi người?
Cố Nam Thư lắc đầu
Làm gì có chuyện mỗi ngày đều thế này. Thôi Viện là dâu nhà khác rồi, ngẫu nhiên về nhà mẹ đẻ một chuyến thôi. Chị không để ý chị ta là được. Em đừng để bụng mấy lời chị ta nói. Em cũng biết mà, chị ta vốn không vừa mắt chị. Nhà chúng ta tuy ở nông thôn, nhưng điều kiện lại tốt không khác gì người thành phố. Em với ba mẹ đều quan tâm chị, có đồ gì tốt đều chủ động đưa tới cho chị.