⬅ Trước Tiếp ➡
minh cô vẫn còn cơ hội. Cô còn muốn trở vê Địa Thành.
“Nói được làm được?”
Một câu không thừa không thiếu, nghe ra ý tứ ngờ vực rõ
ràng của đối phương khiến tâm tình Ngọc Mai cũng rối thành
một bó, cô e dè hỏi lại một câu: “Anh không tin tôi?”
Người đàn ông không đáp lại nữa, hản bình tĩnh đứng lên,
hai tay hẳn xỏ trong túi quân, bước chân ung dung tiến ra phía
cửa phòng.
“Đợi một chút, tên... tên thật của anh là gì?”
“Nói cô cũng không hiểu”
Đúng vậy, cô không biết tiếng Đế Đô, dù hắn có nói cô cũng
không hiểu. Cánh cửa phòng mở ra rồi đóng lại, chỉ còn mình
Ngọc Mai thân thờ ngồi trên giường. Phòng không bật đèn, bên
ngoài hình như trời đã sắp sáng, gió thổi rất mạnh. Ngọc Mai
đưa hai tay lên, chăm chú quan sát những ngón tay nhỏ gây, vài
vết xước đỏ hồng kéo dài, mu bàn tay cũng có một hai vết tụ
máu tím bầm. Cô vùi mặt vào lòng bàn tay, toàn thân run lên, cố
gắng ngăn nước mắt chảy ra.
Hình như khoảnh khắc nào người đàn ông ấy đến cũng
mang theo cảm giác bí ẩn áp bức như vậy. Harold, cô vẫn chưa
từng được nhìn thấy khuôn mặt của hẳn. Là hắn mua cô, là hẳn
cứu cô, tiếp theo, hẳn sẽ làm gì cô?
Ba tháng sau, Ngọc Mai rất nhanh đã có câu trả lời. Hắn
huấn luyện cô.
⬅ Trước Tiếp ➡