⬅ Trước Tiếp ➡
sưng tấy định nói rồi lại thôi.
Hắn không quay đầu, đưa tay vứt một cái túi nhỏ về phía
sau, rơi trúng vị trí bên cạnh Ngọc Mai, là túi thuốc.
“Có gì muốn nói?”
Không nhìn cô, nhưng lại biết cô có điều định nói. Ngọc Mai
hơi kinh ngạc, im lặng một lúc mới quyết định mở miệng hỏi:
“Anh cứu tồi, lại mang tôi về đây là để tiếp tục hành hạ tôi cho
vui sao?”
“Tôi không có sở thích hành hạ người khác”
“Vậy bây giờ anh muốn tôi làm gì?”
“Hỏi thật hay. Muốn cô đi chết cô cũng đi được?”
Ngọc Mai mím môi, hai tay siết chặt tấm mền dưới chân.
“Ngoại trừ đi vào chỗ chết. Chỉ cần có thể giữ được mạng
sống này, tôi làm gì cũng được”
Hắn là Dương Ca, Hắn là trời của cô
Ngọc Mai đã từng hứa với chính bản thân mình rồi, vào giây
phút bước ra từ căn nhà hoang kia, cảm nhận từng giọt nước
mưa lạnh ngắt rơi trên người, cô đã hứa với bản thân nhất định
phải tiếp tục sõng. Vào khoảnh khắc cần răng quyết định đi
theo người đàn ông này, cô đã không còn sợ hãi trong tương lai
bản thân sẽ đi qua bao nhiêu ngã rẽ nữa, chỉ cần là con đường
cô đã chọn, cô chắc chản sẽ cẩn thận đi từng bước từng bước.
Ngọc Mai muốn sống, không chỉ là sống được ngày nào biết
ngày đó, mà phải sống một cách tốt đẹp hơn bất cứ ai trên đời
này. Sinh mạng con người có được bao nhiêu chứ, kiếp sau liệu
có tồn tại không, lần này hoạn nạn không chết, vậy thì chứng
⬅ Trước Tiếp ➡