⬅ Trước Tiếp ➡
được sống, được trở về.
Nhưng thế là đủ rồi, có lẽ số phận đã an bài như thế.
Ngọc Mai cam chịu phó mặc, nhưng thật lâu cũng không
có động tĩnh gì, không có xâm phạm cơ thể, không có thêm
cảm giác đau đớn. Lúc cô mở mắt nhìn thì thấy cơ thể cậu
thanh niên ngoại quốc đã bị hất văng ra từ lúc nào. Trong ánh
sáng lờ mờ của căn nhà hoang, bóng dáng người đàn ông như
cao hơn, áo khoác gió của hẳn còn đọng vài giọt nước, hình
như bên ngoài trời đang đổ mưa. Dung mạo của hän bị che
khuất sau lớp khẩu trang màu đen, vành chiếc mũ lưỡi trai kéo
thấp hơn bình thường, chỉ để lộ đôi mắt tối sãm.
Cậu thanh niên lôm côm bò dậy, móc ra một con dao gập
nhỏ, sự giận dữ làm gương mặt cậu ta đỏ bừng, liêu mạng xông
vào đối phương.
Thân thủ của người đàn ông kia vô cùng linh hoạt, không
chỉ đỡ đòn đâu ra đó, mà mỗi lần tung chiêu đều nhằm vào
điểm trí mạng của đối phương. Động tác vừa thuần thục vừa
đẹp mắt. Cuối cùng trực tiếp đem cánh tay của cậu ta bẻ gấy,
một đạp đá văng xuống nên nhà, cậu trai trẻ bất tỉnh nhân sự.
Lúc này hắn mới liếc nhìn qua phía cô, sải bước chân tiến
lại giúp cô cởi trói. Cả quá trình không nói một lời.
Người đàn ông đi phía trước, Ngọc Mai tập tênh bước theo
phía sau. Cơn mưa bên ngoài càng thêm nặng hạt, hắn dừng
bước ở hiên nhà, lên tiếng:
“Một đêm của cô là tôi mua. Mạng của cô cũng do tôi cứu.
⬅ Trước Tiếp ➡