ngả ngớn lướt trên gương mặt.
Ngọc Mai nghiêng mặt tránh đi cái đụng chạm từ đối
phương, không biết nên cười một trận hay khóc một trận mới
thỏa đáng. Cuộc đời Trần Ngọc Mai này quả là khốn nạn. Đi mãi
cũng không tìm ra lối thoát.
“Cô em bị thăng nào chơi chán rồi vứt bỏ vậy hả?”
Cậu ta cười hào sảng, ngón tay trắng bóc sượt xuống cổ,
kéo khóa chiếc áo khoác nỉ bên ngoài của cô, còn cảm thán
khen áo sơ mi bên trong thật đẹp.
Sơ mi trắng Ngọc Mai đang mặc có vài chỗ bị ngấm máu từ
vết thương, loang màu đỏ nhạt. Lọt vào tâm mắt người nhìn
gây thêm kích thích, hắn cởi hai cúc áo của cô rồi nói tiếp:
“Đại ca nói cô em hàng họ mất tem, không đem buôn được,
đành giao cho anh đây giải quyết. Chậc, nát bét thế này anh
cũng chưa thử bao giờ, nhưng cũng đành vậy. Ai bảo chúng ta
có duyên”
Dứt lời, hắn cúi đầu liếm láp lên vành tai cô, xuống tới cổ.
Ngọc Mai nhäãm chặt mắt, mong muốn duy nhất hiện ra trong
đầu lúc này là được chết đi. Có lẽ đã hơn ba mươi ngày trôi qua,
hoặc hơn, hoặc chưa tới, cô chẳng rõ nữa. Nhưng cô nhớ rất rõ
mùi vị của những bữa cơm thừa, sự lạnh lão của căn phòng tối,
cảm giác ghê tởm khi bị những kẻ trong đám bắt cóc ép khẩu
dâm, và cơn đau giày vò cô từng giây phút. Cô phản kháng, cô
né tránh, cô chiến đấu đến cuối cùng vì ngọn lửa khao khát