Nếu không làm loạn thì không chết được ư? Nhưng Ngọc
Mai biết, cơn ác mộng thực sự của cô bảy giờ mới bắt đầu.
Không chết được, liệu còn sống được hay không?
Người đàn ông dùng còng sắt khóa hai tay cô lại thành
giường, hắn vùi đầu xuống dưới cổ cô, hàm răng trắng đều lướt
qua để lại những dấu vết nhỏ thẳng hàng.
“Hạ Vy... Hạ Vy”
Giọng hắn trầm khàn, giống như vô thức mà lên tiếng.
Ngọc Mai khổ sở cắn môi, vặn vẹo thân hình muốn thoát khỏi
vòng tay rắn chắc như gọng kìm.
Cô biết cô không thể thoát được. Dù bản thân không tình
nguyện thì một đêm này đã được người ta mua về với giá bôn
trăm nghìn đô. Chỉ một đêm, sau đó như lời Harold đã nói, cô
sẽ được tự do. Nghĩ thì như vậy, nhưng không thể kìm lại được
ý chí muốn phản kháng, vùng vấy, trốn thoát khỏi vũng bùn của
sự tuyệt vọng.
“B...u..Ô..ng”
Ngọc Mai càng cố chống cự, người đàn ông càng bị kích
thích, nhiệt độ cơ thể của hắn tăng vọt, trở nên nóng bỏng dọa
người.
"Hạ Vy, máu. Anh muốn thấy máu của em”
Người đàn ông có những phản ứng sinh lý bình thường,
nhưng đôi mắt thì vô định một mảng, chỉ biểu hiện trên mặt là
càng thêm điên cuồng, giống như mất sạch lý trí, cúi đầu căn