⬅ Trước Tiếp ➡
Tinh dich nghe thế thì liên tục gật đầu “Trước đây vẫn lo muội khắt khe với bản thân, giờ thế này lại khiến mọi người yên tâm hơn nhiềụ”
Lãm Nguyệt nhìn về phía sau hai vị sư huynh, thấy còn ba nam hai nữ, đều là tu sĩ Kim Đan, đoán ngay đây là năm đệ tử sẽ cùng tham gia đại hội.
“Diệu nhi, ra chào hỏi các sư huynh sư tỷ đi.” Lãm Nguyệt nói với Tiêu Cảnh Diệu phía saụ
Vì nguyên chủ luôn cắm rễ tu luyện ở Nguyệt Phong Đảo, nên Tiêu Cảnh Diệu hiếm khi xuống núi, ít giao tiếp với các đệ tử trong môn phái. Theo nàng thì tình trạng này rất không lành mạnh.
Nay đã làm sư tôn của nam chính, nàng nhất định sẽ dạy hắn biết cách kết giao bạn bè, tránh việc chìm đắm mãi trong nỗi đau tuổi thơ.
Tiêu Cảnh Diệu ngoan ngoãn gật đầu, bước đến bên nhóm đệ tử kia, trong lòng thầm căm hận.
Độc phụ này chắc đã sớm coi hắn là kẻ vướng víu, ước gì đừng thấy mặt hắn nữa.
Nhưng hắn quyết không để nàng toại nguyện, sẽ khiến nàng hiểu thế nào là âm hồn không tan.
Hai nữ đệ tử thấy hắn đến gần, không khỏi mặt đỏ tim đập rộn ràng.
Tiêu Cảnh Diệu mải chìm trong suy nghĩ, không nhận ra điều này, nhưng Lãm Nguyệt thì trông thấy rõ mồn một.
Thấy chưa, nam chính đáng thương của nàng được yêu thích cỡ nào.
Lãm Nguyệt nhớ lại trong truyện, dù Tiêu Cảnh Diệu đã đứng trên đỉnh cao của Cửu Châu, hắn vẫn chỉ cô đơn một mình, liền nảy ra ý muốn tìm cho hắn một đạo lữ.
Hắn ở giai đoạn sau luôn âm u độc ác, nhất là sau khi giết chết nàng, lại càng trở nên tàn bạo nhẫn tâm.
Nếu lúc đó có người bên cạnh, sưởi ấm cho hắn, hòa tan giá lạnh, có lẽ hắn sẽ không phải chịu đựng cuộc sống đau khổ đến vậy.
Nghĩ vậy, ánh mắt nàng khi nhìn hai nữ đệ tử cũng sáng lên đôi chút.
Đúng lúc này, Tiêu Cảnh Diệu nhận ra ánh nhìn của Lãm Nguyệt, hắn nhíu mày rồi quay qua, lập tức nhận ra hai vị sư tỷ đang phát tín hiệu hồng phấn.
Hắn lạnh lùng cười thầm “Đáng hận, trước đây ta không nhận ra, hóa ra độc phụ này lại có tính chiếm hữu đến vậy. Hai vị sư tỷ mới nhìn ta một chút mà đã khiến nàng ta không vui. Đã vậy ta càng phải chọc tức nàng ta.”
Nghĩ thế, Tiêu Cảnh Diệu quay lại vui vẻ chào hỏi mấy người đồng môn, trên gương mặt đẹp đẽ nở nụ cười ôn hòa, khiến người khác cảm thấy thân thiết.
Hai vị sư tỷ lúc này mặt đỏ bừng tới tận tai, ngay cả ba sư huynh kia cũng ngượng ngùng, không dám nhìn thẳng gương mặt của hắn.
Tiêu Cảnh Diệu rất hài lòng với phản ứng của họ, rồi chú ý quan sát phản ứng của Lãm Nguyệt, chỉ thấy nàng đang nhìn hắn, trong mắt ánh lên nụ cười tươi như sao sáng.
Tiêu Cảnh Diệu cau mày, độc phụ này không phải nên khó chịu sao?
Còn Lãm Nguyệt thì trong lòng mừng thầm Nhà ta có nam nhi trưởng thành rồi
Thanh Hà khẽ vung tay áo, biến ra một chiếc thuyền gỗ nhỏ.
Thuyền gỗ gặp gió lập tức lớn dần, tuy đã hoàn toàn tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, nhưng khi tận mắt chứng kiến, Lãm Nguyệt vẫn không khỏi cảm thấy mới mẻ.
“Sư đệ, sư muội, chúc chuyến đi thuận buồm xuôi gió, nhớ chăm sóc tốt cho bọn nhỏ.”
Tinh dich với gương mặt nho nhã, nở nụ cười dịu dàng dặn dò.

⬅ Trước Tiếp ➡