Nhận ra ánh mắt của Tiêu Cảnh Diệu, Lãm Nguyệt mỉm cười.
Phải rồi, cái nàng cần chính là hiệu quả như thế này.
Lúc nào cũng lạnh nhạt thì sao khiến nam chính đáng thương của nàng cảm nhận được sự quan tâm từ sư tôn chứ.
“Mặc áo trắng mãi cũng chán, thay màu khác đổi cảm giác thôi.” Lãm Nguyệt tùy ý giải thích.
Tiêu Cảnh Diệu chỉ khẽ đáp một tiếng rồi cúi đầu, không nói thêm gì.
“Đi thôi, tới Trích Tinh các.”
Lãm Nguyệt khẽ chạm vào mi tâm, gọi ra Kinh Lôi kiếm.
Yêu Hoa kiếm là kiếm thành danh của nàng, còn Kinh Lôi kiếm là bản mệnh pháp bảo.
Tiêu Cảnh Diệu đã nhận chủ Yêu Hoa kiếm, hắn gọi ra Yêu Hoa, cả hai cùng bay về phía Trích Tinh các.
Trước Trích Tinh các, người đã tụ tập đông đúc. Lần này Thiên Hoa Tông có sáu người tham gia đại hội, hầu như toàn bộ đệ tử đều tới tiễn đưa.
Đại hội Cửu Châu là một trong những sự kiện lớn nhất của Cửu Châu đại lục, các môn phái cử đệ tử Kim Đan ưu tú nhất tham gia, tranh tài trên bảng Kim Đan Quần Hùng.
Các tu sĩ Kim Đan là trụ cột của mỗi môn phái, sức mạnh của họ có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Việc có tên trên bảng Kim Đan Quần Hùng là niềm tự hào của cả môn phái.
Khi mọi người đang hào hứng, đột nhiên thấy trên bầu trời lóe lên hai luồng sáng, lập tức quay đầu nhìn.
Vừa nhìn đã thấy nam thanh nữ tú, tiên khí bồng bềnh, ai nấy hai mắt tỏa sáng.
“Ôi chao, là vị sư huynh sư tỷ nào vậy, đẹp quá đi mất ”
“Ngươi mới nhập môn à, nói năng không biết lớn nhỏ, đó là Lãm Nguyệt sư tổ của ngươi đấy.”
“Lãm Nguyệt sư tổ? Là vị Lãm Nguyệt được đồn là ‘Yêu Hoa Lãm Nguyệt, có một không hai’ trong khắp Cửu Châu đó sao?”
“Trên đời còn ai dám gọi là Lãm Nguyệt nữa à?”
“Vậy vị bên cạnh sư tổ là ai? Còn đẹp hơn cả sư tổ…” lúc này lại có người thấp giọng hỏi.
Từ xa, Lãm Nguyệt đã nghe thấy tiếng đệ tử trong môn phái rì rầm, nghe vậy không khỏi cảm thấy buồn cười.
Vị đệ tử này đúng là có mắt nhìn.
Nàng liếc Tiêu Cảnh Diệu bên cạnh, chỉ thấy hắn nhíu mày, có vẻ cũng nghe thấy lời bọn họ nói.
“Ngươi không biết rồi, đó là đệ tử thân truyền của Lãm Nguyệt sư tổ, được cưng chiều lắm, chỉ có mình hắn thôi đấy.”
Lãm Nguyệt nghe vậy hài lòng gật gù. Nam chính đáng thương của nàng, chẳng phải là phải cưng chiều cho tốt hay sao.
Còn Tiêu Cảnh Diệu, khi nghe câu này, ánh mắt lóe lên vẻ châm biếm. Cái “cưng chiều” của độc phụ này chẳng phải ai cũng chịu nổi đâụ
“Sư muội.”
Tinh dich và Thanh Hà bước đến, trông thấy Lãm Nguyệt với diện mạo mới mẻ thì không khỏi ngạc nhiên.
“Chưởng môn sư huynh, nhị sư huynh.” Lãm Nguyệt mỉm cười chào hai người.
“Sư muội, muội bế quan một chuyến mà thay đổi không ít.”
Thanh Hà phe phẩy chiếc quạt, vẻ phong nhã của hắn khiến các nữ đệ tử phía dưới không khỏi thầm xuýt xoa.
Lãm Nguyệt khẽ mỉm cười, chỉ cần nàng không quá khác biệt, không ai sẽ nghi ngờ rằng nguyên chủ bị đoạt xác. Sự thay đổi nhẹ nhàng cũng sẽ giúp mọi người dần quen với nàng hiện giờ.
“Từ trước đến nay luôn chuyên tâm tu luyện, hiếm khi ra ngoài. Giờ đã lên Hóa Thần rồi, nghĩ cũng nên thả lỏng đôi chút.”