Nếu không phải đã trải qua một kiếp nhìn thấu gương mặt tàn ác của nàng, đã chịu đủ nỗi đau từ tình cảm trao lầm, hắn suýt nữa đã tin vào sự chân thành trong mắt nàng.
‘Lãm Nguyệt à Lãm Nguyệt, vì cái lô đỉnh này mà ngươi đã tốn biết bao công sức.’
Dù trong lòng tràn ngập châm chọc, Tiêu Cảnh Diệu vẫn giữ vẻ cảm kích và vui mừng trên mặt.
“Đa tạ sư tôn, đồ nhi hiểu rồi.”
Lãm Nguyệt rất hài lòng với phản ứng của hắn.
Cảm kích là đúng rồi, nam chính đáng yêu của ta, ngươi yên tâm, từ nay sẽ được sống trong vòng tay chăm sóc của một bà mẹ già, trưởng thành mạnh mẽ.
Lãm Nguyệt đang đắc ý, túi trữ vật bên hông đột nhiên có động tĩnh.
Nàng lướt tay, một lá truyền âm phù phát sáng xuất hiện trong tay.
“Sư muội, xuất quan rồi sao? Giờ Thìn ngày mai chúng ta sẽ khởi hành tới Thượng Vân thành.”
Đó là giọng của chưởng môn sư huynh.
Lãm Nguyệt vội rút truyền âm phù của Tinh dich ra, đáp lại “Sư huynh, ta đã xuất quan, ngày mai sẽ đến đúng giờ.”
Dứt lời, truyền âm phù lập tức bốc cháy.
Lãm Nguyệt quay lại nhìn Tiêu Cảnh Diệụ Vừa rồi, khi tiếp xúc nàng đã kiểm tra, thấy hắn quả nhiên là Kim Đan trung kỳ, khí huyết sung mãn, thần hồn vững vàng, không có dấu hiệu gì của việc hấp tấp, nóng vội.
Không ngờ, nam chính cũng không đi theo đúng kịch bản.
“Diệu nhi, chuẩn bị cho tốt, sáng mai chúng ta sẽ lên đường đến Thượng Vân thành.”
Tiêu Cảnh Diệu ngoan ngoãn gật đầu, nhìn theo bóng Lãm Nguyệt rời đi.
Sáng hôm sau, khi Lãm Nguyệt vừa kết thúc tu luyện thì đã cảm nhận được Tiêu Cảnh Diệu đứng ngoài cửa.
Nàng đẩy cửa ra, thấy hắn đang đứng yên lặng, đôi mày thanh tú hơi khép, thân mặc áo bào trắng, dáng vẻ thanh nhã vô song.
Có gì vui sướng hơn là ngắm nhìn nhan sắc tuyệt mỹ này vào sáng sớm đâu chứ.
Lãm Nguyệt khẽ mỉm cười, không ngờ Tiêu Cảnh Diệu nhìn thấy nàng cũng hơi sững sờ.
Hôm nay nàng khoác lên mình bộ áo thúy yên màu xanh biếc, đôi vai thanh mảnh, eo thon tinh tế, giảm bớt vài phần lạnh lùng, thêm vài nét yêu kiềụ
Trong ký ức của hắn, Lãm Nguyệt luôn khoác trên mình bộ y phục trắng, gương mặt mỹ miều mang vẻ trang nghiêm, tỏa ra hàn khí cấm người lại gần.
Lãm Nguyệt trước mắt dường như khác với hình ảnh trong ký ức của hắn, nàng chưa từng xuất hiện với vẻ dịu dàng như vậy.
Nhận ra ánh mắt của Tiêu Cảnh Diệu, Lãm Nguyệt mỉm cười.
Phải rồi, cái nàng cần chính là hiệu quả như thế này.
Lúc nào cũng lạnh nhạt thì sao khiến nam chính đáng thương của nàng cảm nhận được sự quan tâm từ sư tôn chứ.
“Mặc áo trắng mãi cũng chán, thay màu khác đổi cảm giác thôi.” Lãm Nguyệt tùy ý giải thích.
Tiêu Cảnh Diệu chỉ khẽ đáp một tiếng rồi cúi đầu, không nói thêm gì.
“Đi thôi, tới Trích Tinh các.”
Lãm Nguyệt khẽ chạm vào mi tâm, gọi ra Kinh Lôi kiếm.
Yêu Hoa kiếm là kiếm thành danh của nàng, còn Kinh Lôi kiếm là bản mệnh pháp bảo.
Tiêu Cảnh Diệu đã nhận chủ Yêu Hoa kiếm, hắn gọi ra Yêu Hoa, cả hai cùng bay về phía Trích Tinh các.
Trước Trích Tinh các, người đã tụ tập đông đúc. Lần này Thiên Hoa Tông có sáu người tham gia đại hội, hầu như toàn bộ đệ tử đều tới tiễn đưa.
Đại hội Cửu Châu là một trong những sự kiện lớn nhất của Cửu Châu đại lục, các môn phái cử đệ tử Kim Đan ưu tú nhất tham gia, tranh tài trên bảng Kim Đan Quần Hùng.
Các tu sĩ Kim Đan là trụ cột của mỗi môn phái, sức mạnh của họ có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Việc có tên trên bảng Kim Đan Quần Hùng là niềm tự hào của cả môn phái.
Khi mọi người đang hào hứng, đột nhiên thấy trên bầu trời lóe lên hai luồng sáng, lập tức quay đầu nhìn.
Vừa nhìn đã thấy nam thanh nữ tú, tiên khí bồng bềnh, ai nấy hai mắt tỏa sáng.
“Ôi chao, là vị sư huynh sư tỷ nào vậy, đẹp quá đi mất ”