⬅ Trước Tiếp ➡
Vừa đưa vào miệng, ánh mắt nàng bừng sáng.
A đây là mỹ vị nhân gian gì đây
Trong nguyên tác từng đề cập, nam chính có tài nấu nướng xuất thần, lúc đọc truyện nàng đã nghĩ, nếu có cơ hội thưởng thức tài nghệ này thì tuyệt biết mấy.
Không ngờ giấc mơ lại thành hiện thực, quả là ngon tuyệt
Tiêu Cảnh Diệu đứng bên cạnh, nhìn Lãm Nguyệt ăn sạch cả bàn ăn với vẻ vừa thanh tao vừa nhanh nhẹn, không khỏi nhướng mày.
Còn Lãm Nguyệt, thấy mình ăn sạch một bàn thức ăn, liền cười ngượng ngùng.
Xấu hổ quá, ăn không kiềm chế được rồi.
“À, Diệu nhi, đại hội Quần Hùng sắp đến, ngươi chuẩn bị tới đâu rồi?”
Chuyển đề tài là phải chuyển ngay, không cần biết gượng gạo hay không.
Tiêu Cảnh Diệu liền nghiêm túc lại, sự chú ý quả nhiên bị dời đi.
Hắn cung kính đáp “Đệ tử không dám lơ là, hiện đã tu luyện đến Kim Đan trung kỳ.”
“Gì cơ? Trung kỳ rồi sao?”
Lãm Nguyệt ban đầu chỉ hỏi vu vơ, nghe vậy thì không khỏi kinh ngạc.
Nếu nhớ không nhầm, nam chính đáng lẽ sau đại hội Quần Hùng mới tiến lên Kim Đan trung kỳ.
“Đưa tay ra đây.”
Lãm Nguyệt quyết định kiểm tra tu vi của hắn, nếu vì tham gia đại hội mà nóng vội tu luyện thì không tốt chút nào.
Nhìn bàn tay trắng nõn của nàng đưa ra trước mặt, ánh mắt Tiêu Cảnh Diệu thoáng ngưng đọng.
Chính đôi tay không chút tì vết này đã nhẫn tâm đẩy hắn xuống Vô Vọng Thâm Uyên.
“Diệu nhi?”
Lãm Nguyệt ngạc nhiên, không hiểu có gì đáng nhìn ở bàn tay nàng.
“Mời sư tôn xem.”
Tiêu Cảnh Diệu dẹp suy nghĩ trong đầu, ngoan ngoãn đưa tay ra.
Lãm Nguyệt đặt tay mình lên tay hắn, bất giác giật mình.
“Sao tay ngươi lạnh thế, mặc không đủ ấm à?”
Nghĩ vậy, nàng liền chạm vào cánh tay hắn, muốn xác nhận xem cơ thể hắn có lạnh như vậy không.
Toàn thân Tiêu Cảnh Diệu cứng đờ, trán nổi gân xanh, hắn phải gồng mình hết sức mới kiềm chế được ham muốn hất tay nàng ra.
“Sao mà căng cứng vậy, có phải thấy không thoải mái ở đâu không?”
Giọng nàng càng thêm dịu dàng, đã nói là phải quan tâm nam chính đáng thương một cách chu đáo, dĩ nhiên là phải từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, từ ăn ở tới sinh hoạt.
Tay phải nàng lướt nhẹ qua túi trữ vật, lập tức có một mảnh đỏ thắm rơi ra.
Nàng dịu dàng khoác lên người hắn, nói với giọng nhẹ nhàng “Đây là áo choàng làm từ da Hỏa Hồ Ly lục phẩm, vừa ấm áp vừa có tác dụng phòng ngự, ngươi giữ lấy mà dùng.”
Lãm Nguyệt hơi cúi đầu, cẩn thận thắt một chiếc nơ nhỏ nơi cổ áo cho hắn.
Mùi hương thoang thoảng từ người nàng như đưa hắn trở về những ký ức đau thương trong cấm thất tối tăm.
Đó là đoạn ký ức sỉ nhục, điên cuồng, ác mộng không cách nào diễn tả.
Nắm tay giấu dưới áo choàng của hắn siết lại rồi thả ra, rồi lại siết, tâm trí hắn hỗn loạn.
Thủ đoạn công tâm, lại là thủ đoạn công tâm Nữ nhân độc ác này thủ đoạn càng ngày càng cao minh.
Hừ, sự quan tâm giả tạo này chắc chắn là để hắn lầm tưởng, một lòng tin tưởng mà theo nàng, sau đó lại lần nữa đẩy hắn vào địa ngục điên cuồng
Chắc chắn là như thế
Mắt Tiêu Cảnh Diệu đỏ rực, từ góc nhìn của hắn có thể thấy chiếc cổ trắng muốt của nàng thấp thoáng dưới mái tóc.
Trong lòng hắn dấy lên khát khao tàn bạo, muốn nhuộm đỏ làn da trắng muốt ấy bằng máụ
“Xong rồi ”
Lãm Nguyệt bất ngờ ngẩng lên, khiến Tiêu Cảnh Diệu vội nghiêng đầu để che giấu sự mất kiểm soát.
Lãm Nguyệt không hề nhận ra sát khí của hắn, chỉ thấy thiếu niên trước mắt dung mạo như tranh vẽ, dưới sắc đỏ rực rỡ của áo choàng thì càng giống như hoa đào, không gì sánh bằng.
“Cứ như vậy đi, tu luyện quan trọng, nhưng cũng phải biết chăm sóc bản thân, ngươi hiểu chứ?”
Nàng khẽ mỉm cười, ánh mắt sáng trong, tựa hồ một hồ nước dịu dàng.
Đối diện với đôi mắt trong veo ấy, cơn hận trong lòng Tiêu Cảnh Diệu đột ngột khựng lại.
⬅ Trước Tiếp ➡