⬅ Trước Tiếp ➡
“Điểm mai trên trán, Xích Hồng tiểu sư muội”. Đây không phải là thiếu cung chủ Công Tôn Nguyên Lăng?”
Lãm Nguyệt nhanh chóng lục lại trong trí nhớ về thông tin liên quan đến Công Tôn Nguyên Lăng.
Trong nguyên tác, tuy rằng cuối cùng nam chính vẫn cô đơn một mình, nhưng số lượng nhân vật nữ xoay quanh hắn lại không ít, và Công Tôn Nguyên Lăng là một trong những nhân vật nữ nổi bật nhất.
Là thiếu cung chủ của Xích Hồng Cung, tông môn lớn thứ hai thiên hạ, Công Tôn Nguyên Lăng vừa giàu có vừa cá tính, thái độ lúc nào cũng ngông nghênh. Ngay từ lần đầu xuất hiện, nàng ta đã khiến độc giả trố mắt khi muốn thu nhận nam chính làm trà nô, từ đó mở màn cho câu chuyện "người trốn, ta đuổi" trên hành trình truy phu đầy hài hước.
Hồi đọc truyện, Lãm Nguyệt cũng từng hùa theo thuyền CP Diệu Lăng của họ. Nhưng sau đó, khi có một nữ phụ khác xuất hiện, nàng lại nhanh chóng “chuyển thuyền” mà không chút áy náy.
Bây giờ, chính cặp đôi từng khiến nàng phát cuồng lại đang đứng ngay trước mặt, Lãm Nguyệt vừa thấy thú vị vừa cảm thấy khó hiểụ
Tình tiết cốt truyện này xem ra càng ngày càng vỡ vụn một cách khó hiểụ Theo nguyên tác, nam chính vốn phải đạt kết đan rồi mới gặp Công Tôn Nguyên Lăng, vậy mà sao lần này lại đến sớm thế này chứ?
“Đồ đệ của ta, từ khi nào lại thành người của ngươi?”
Lãm Nguyệt ánh mắt băng lạnh, không thèm để tâm đến “CP Diệu Lăng” nữa. Hiện tại nam chính là người nàng bảo vệ, không được ai làm hại hắn.
“Đồ đệ của ngươi? Hóa ra ngươi là sư tôn của hắn?”
Công Tôn Nguyên Lăng nghe vậy, sắc mặt dịu lại đôi chút. Vừa rồi nàng ta còn tưởng hai người là đạo lữ.
“Ngươi đến vừa đúng lúc. Đệ tử này, ta muốn rồi.” Công Tôn Nguyên Lăng nói tự nhiên như lẽ đương nhiên, cứ như thể thứ nàng ta đòi không phải một con người mà chỉ là một món đồ vô tri vô giác.
Lãm Nguyệt cười lạnh lùng, lúc đọc truyện nàng từng cảm thấy Công Tôn Nguyên Lăng là một cô gái ngây thơ hồn nhiên, rất đáng yêụ Nhưng giờ đặt mình vào hoàn cảnh thực tế, sao lại thấy nàng ta thật đáng ghét.
“Xin lỗi, nhưng đệ tử của ta, ngươi không xứng.”
Lãm Nguyệt không chút do dự, thẳng thừng từ chối.
“Ngươi ”
Công Tôn Nguyên Lăng không ngờ lại bị cự tuyệt, gương mặt xinh đẹp tức đến đỏ bừng. Cửu Châu rộng lớn, có ai dám nói không với nàng ta?
“Mục gia gia ”
Công Tôn Nguyên Lăng gọi một tiếng, lão già lập tức bước lên.
Nhìn dáng vẻ lảo đảo, như sắp ngã đến nơi của lão, Lãm Nguyệt không những không thở phào mà ngược lại, càng thêm cảnh giác.
Nàng nhận ra lão già này, Mục Thần, được người đời xưng là Mục Lão. Lão là một tu sĩ Hóa Thần kỳ đại viên mãn, tuy rằng tuổi thọ không còn bao nhiêu, nhưng tu vi thì không phải chuyện đùa.
Lão được cung chủ Xích Hồng cung chỉ định, luôn kề cận bảo vệ Công Tôn Nguyên Lăng như cháu gái ruột, có cầu tất ứng, dung túng mọi yêu cầu của nàng ta.
Công Tôn Nguyên Lăng trở nên kiêu căng bướng bỉnh cũng là do lão một tay nuôi dưỡng.
“Tiểu cô nương, lão hủ thấy ngươi tuổi còn trẻ đã đạt hóa thần kỳ, quả thực không dễ dàng. Lão tiền bối khuyên ngươi một câu, đừng nên đối đầu với Xích Hồng cung.”
Giọng lão khàn đặc như đá sỏi cọ vào nhau, lời nói nghe có vẻ hiền từ, nhưng từng câu lại ngập tràn ý răn đe.
Lãm Nguyệt khẽ nhướng mày, thầm mắng trong lòng ‘Quả nhiên lão già này là kẻ cáo già.’
Trước tiên lão nhấn mạnh tu vi của nàng, sau đó khéo léo phô trương thân phận của mình.
Chẳng phải đây là cách nói trắng ra rằng, nàng thua cả về thực lực lẫn thế lực, chi bằng tự biết điều mà nhượng bộ sao?
Nhưng, Lãm Nguyệt từ trước đến nay chỉ sùng bái một chữ ‘Liềụ’ Xích Hồng cung thì đã sao? Nàng không sợ
Tuy đánh không lại Mục Lão, nhưng làm lớn chuyện thì nàng rất thành thạo, kéo thêm Thiên La điện vào cuộc, mọi người cùng chơi mới vui vẻ.
⬅ Trước Tiếp ➡