Hắn chậm rãi nhìn về phía lão già, trong đôi mắt đen như quạ thoáng qua ánh sáng đỏ rực, sát khí ngập tràn khiến thiếu nữ trước mặt bất giác run rẩy.
Đã bao năm rồi hắn không bị thương? Cảm giác này thật xa lạ.
Hắn bật cười khẽ, linh khí trong kinh mạch chuyển động, nhanh chóng hóa thành từng luồng hắc khí hỗn độn.
Dù giờ hắn chỉ Kim Đan trung kỳ, nhưng quỷ đạo quỷ dị, cũng không phải không thể đánh một trận.
Ít nhất, hắn có thể phá vỡ áp lực của lão già, bắt giữ thiếu nữ trước mặt.
Tiêu Cảnh Diệu đã quyết định Cùng lắm cá chết lưới rách.
Ngay khi quỷ khí sắp bộc phát, một giọng nói thanh thoát vang lên
“Kẻ nào dám tổn thương đồ nhi của ta ”
Tiêu Cảnh Diệu nghe thấy giọng nói này, trong phút chốc ngẩn ra, quỷ khí trong cơ thể cũng chững lại.
Còn chưa kịp phản ứng, hắn đã ngửi thấy một hương thơm quen thuộc.
Trước mắt là một bóng hình thanh tú, đôi mắt trong như nước mùa thu, toàn thân tỏa ra ánh sáng dịu dàng.
Dáng người hắn giờ đã cao hơn nàng đôi chút, khi cúi đầu nhìn xuống, thấy đôi tay ngọc ngà không chút tì vết đang ôm chặt lấy eo hắn, khoảng cách gần đến mức dường như không còn chút khe hở nào.
Người kịp thời đến cứu mỹ nhân chính là Lãm Nguyệt.
Vừa nhìn thấy cảnh thiếu nữ đứng gần sát Tiêu Cảnh Diệu, nàng ta còn vừa nói vừa cười, Lãm Nguyệt còn tưởng Liễu Như Tân truyền nhầm tình báo chứ.
Nhưng khi nhìn kỹ hơn, nàng nhận ra lão già kia đang phóng thích linh lực trấn áp Tiêu Cảnh Diệụ
Sao có thể để như vậy được, nàng vốn nghĩ đồ đệ nàng đang phong hoa tuyết nguyệt, ai ngờ lại bị cướp sắc
Lãm Nguyệt lập tức kích hoạt linh áp, trong nháy mắt bức lui áp lực của lão già, kéo bé đáng thương nhà nàng ra khỏi nguy hiểm.
“Diệu nhi, ngươi không sao chứ?”
Nàng buông Tiêu Cảnh Diệu ra, ánh mắt quét từ đầu đến chân, vừa nhìn thấy vết máu nơi khóe môi hắn, cơn giận trong lòng bỗng bốc lên như lửa cháy.
Nam chính mà nàng dốc lòng bồi dưỡng, lại bị đánh đến mức thổ huyết?
Đây là ai cũng không thể nhịn
Lãm Nguyệt dịu dàng lau đi vết máu nơi khóe môi hắn, giọng nói mềm mại mà tràn đầy sát ý “Diệu nhi, đừng sợ. Sư tôn nhất định sẽ đòi lại công bằng cho ngươi.”
Nói xong, nàng xoay người lại, cố nén che dấu một vệt đỏ ứng bất chợt trên mặt.
‘Ôi trời ơi Hắn vốn đã đẹp như hoa, giờ lại thêm mấy vết máu như thế này, thực sự là phong thái mê người quá ’
Tiêu Cảnh Diệu nhìn bóng lưng nàng, tâm trí hoàn toàn trống rỗng.
Cảm giác ấm áp nơi khóe môi còn chưa tan, động tác vừa rồi của nàng dịu dàng như thế, đến mức khiến hắn không biết phải phản ứng ra sao.
Ánh mắt đau lòng của nàng, thật quá mức chân thật. Chân thật tới mức làm hắn không tự chủ được mà muốn tin nàng thật sự đau lòng cho hắn.
Tiêu Cảnh Diệu, lúc trước chính tay nàng ta ném ngươi xuống Vô Vọng Thâm Uyên, nỗi đau thấu tim kia ngươi đã quên rồi sao?
Trong lòng không ngừng có âm thanh nhắc nhở Tiêu Cảnh Diệu, làm cho trái tim vốn có chút mềm mại của hắn lại lạnh như băng và cứng rắc hơn.
Đúng vậy, nếu như Lãm Nguyệt phát hiện đối phương là người mà nàng không thể trêu vào, nàng nhất định sẽ bỏ lại chính mình mà rời đi, hắn cần gì phải ở chỗ này si tâm vọng tưởng.
“Ngươi là ai? Không được chạm vào người của ta ”
Giọng nói đầy ngang ngược của thiếu nữ lại vang lên, lần này mang theo sự phẫn nộ chân thật.
Nữ tử từ trên trời đáp xuống, đột ngột ôm lấy thiếu niên, hai người thần thái thân thiết, động tác đầy vẻ gần gũi, chỉ cần nhìn cũng thấy mối quan hệ giữa họ không hề tầm thường.
Không biết vì sao, nhìn thấy cảnh tượng này, nàng ta lại cảm thấy đặc biệt chói mắt.
Lãm Nguyệt lúc này đã kiềm chế được tâm trạng, khi quay đầu lại, nàng nhìn thấy thiếu nữ kia với ấn ký hoa mai đỏ chót trên trán, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo.