Chương 38
– Trưởng đồn, không thể cứ để như thế này, họ Trần của chúng tôi đang đứng ở bên ngoài, hôm nay nếu không đem vợ tôi trở về được, chúng tôi sẽ đến nhà lão Lý phá hủy, bất kể là bây giờ lão đang làm bí thư thôn ủy hội, chúng tôi không có sợ đâu…
Trần Tiêu Tử ở trong phòng hô lớn.
Con gái của trưởng thôn
Sự tình đến nước non này, Đinh Nhị Cẩu dù không sợ trời không sợ đất, cũng có chút chột dạ, hắn thật không ngờ Trần Tiêu Tử đem chuyện này đổ trên đầu nhà lão Lý, hiện tại là bí thư chi bộ thôn, mà ngay lúc bây giờ đang lúc chuẩn bị bầu cử, hơn nữa họ Trần nhân dịp này cùng với mấy dòng họ khác tuyên bố phải lôi họ Lý xuống ngựa.
– Ông nói cái gì, ông nói lại một tiếng nữa thử xem.
Hoắc Lữ Mậu cũng nổi giận.
– Tôi nói như thế đấy, trưởng đồn đây là vợ của tôi bị mất, không phải vợ của trưởng đồn, nếu vợ của trưởng đồn bị mất, ông thử xem sao…
– Mẹ kiếp, ông dám nói với tôi thế hả.
Hoắc Lữ Mậu cơn tức bùng nổ, trong nhà cũng chỉ có Đinh Nhị Cẩu với Trần Tiêu Tử, không có những người khác, vì thế nhìn Đinh Nhị Cẩu nháy mắt, Đinh Nhị Cẩu quay người lại, đi ra ngoài, canh giữ ở cửa.
Chỉ nghe thấy trong phòng tiếng đánh lốp bốp vang lên một trận, thỉnh thoảng còn nghe Trần Tiêu Tử kêu rên thảm thiết….
– Trần Tiêu Tử, tôi cho ông biết, đừng lấy chuyện vợ của ông chạy trốn mà gây áp lực, nếu ông dám khơi mào với nhà họ Lý và họ Trần đánh nhau, tôi thề nhất định đưa ông vào tù.
– Trưởng đồn dựa vào cái gì đánh tôi… dựa vào cái gì, vợ tôi đã bị mất, ông không đi tìm cho tôi, còn đánh tôi, tôi muốn đi tố cáo ông.
Trần Tiêu Tử tuy rằng ngoài miệng cứng rắn, nhưng trong lòng đuối lý, cho nên không dám nói chuyện cứng rắn với Hoắc Lữ Mậụ
– Dựa vào cái gì, trong lòng ông rõ ràng, trước đây tôi không bắt bẻ vì sao ông có vợ kiểu như thế này, cô ấy là người như thế nào, trong lòng ông biết rỏ nhất, mua bán phụ nữ, cưỡng gian phụ nữ, còn bắt cô ấy sinh đứa nhỏ cho ông, hơn nữa còn dùng xích sắt buộc lại cô ấy, hạn chế thân thể tự do, giam cầm trái pháp luật, bao nhiêu tội danh đó ông chạy trốn tội được sao ? Tôi không làm lớn chuyện vì cảm thấy trong thôn đều là người quen biết hết, tôi biết ông kiếm vợ không dễ dàng, nên mở một mắt, nhắm một mắt cho ông, nhưng nếu ông khơi mào họ Lý cùng họ Trần dùng binh khí đánh nhau, tôi cho ông biết, tôi không cho ông ở trong tù hai mươi năm, tôi sẽ không còn mang họ Hoắc, tôi cho ông thời gian 1 phút suy tính.
– Nhưng vợ tôi….
– Tôi mặc kệ ông, chuyện tốt xấu gì giờ ông phải chịu, còn có 30 giây.
Hoắc Lữ Mậu lạnh lùng nói.
Chỉ chốc lát, Trần Tiêu Tử đi theo phía sau Hoắc Lữ Mậu, hướng về phía mọi người tập trung trong sân hô lớn
– Tất cả giải tán đi, không sao, tại vợ tôi tự chạy, bệnh thần kinh lại tái phát, ai tìm thấy thì mang về giùm, không phát hiện coi như là mất, không sao đâụ
Đoàn người đều ngây người ra, hôm nay thái độ thay đổi cũng quá nhanh rồi, vừa rồi muốn chết muốn sống gì phải tìm cho ra vợ, mới chưa có bao lâu, lập tức trở quẻ.
– Nhìn cái gì vậy, trở về hết đi, làm gì thì đi làm đi, ở đây chờ nuôi cơm hả ?
Hoắc Lữ Mậu hét lớn ..
Đám người chậm rãi tản ra, Hoắc Lữ Mậu thở dài nhẹ nhõm một hơi, quay đầu nháy mắt một cái với Đinh Nhị Cẩu xong rồi hướng ủy ban thôn đi đến.