Chương 37
– Bò không có mất, mà đang mất mặt, một người sống sờ sờ bị người lạ bắt cóc mang đi.
– Bắt cóc? Trưởng đồn, đây là án của bên cảnh sát hình sự, chúng ta không nên xen vào.
– Chứ tôi có nói không phải là của bên cảnh sát hình sự đâu? Bất quá chúng ta đi xem thử như thế nào, bắt cóc là trọng tội, nếu như bị bắt, ít nhất cũng phải từ 15 18 năm tù đấy.
Hoắc Lữ Mậu vừa nói, vừa nhìn sắc mặt của Đinh Nhị Cẩu, nhưng nhìn tới nhìn lui thấy sắc mặt hắn vẫn như thường, Hoắc Lữ Mậu không khỏi nói thầm, chẳng lẽ việc này với Đinh Nhị Cẩu không quan hệ?
Lần này là Hoắc Lữ Mậu lái xe, Đinh Nhị Cẩu ngồi ở vị trí kế bên tài xế.
– Nhị Cẩu, tôi bình thường đối đãi với cậu như thế nào?
– Trưởng đồn, đâu cần phải hỏi, ông giống như là cha mẹ tôi tái sinh.
– Chớ nói nhảm, tôi mới hơn ba mươi tuổi, cậu cũng vừa vừa trưởng thành, tôi cũng không dám có đứa con lớn như vậy
– Ha ha, tôi nói đó là mối quan hệ, ý là ông rất tốt với tôi, trong lòng tôi nhớ kỹ, còn có chị Ngạc Như nữa, mọi người rất tốt với tôi, tôi đều biết hết.
– Vậy thì được rồi, tôi hỏi cậu một chuyện, cậu nhất định phải nói thật cho tôi biết.
– Được, Trưởng đồn, chỉ cần tôi biết, tôi nhất định nói cho ông biết.
Bất quá đừng nhắc chuyện tối hôm qua, còn có một chuyện khác, cũng không có khả năng nói cho Hoắc Lữ Mậu biết đó là chuyện hắn với Điền Ngạc Như, chuyện nào nói ra cũng là mất mạng, thật không biết Hoắc Lữ Mậu muốn hỏi chuyện nào…
– Chuyện tối hôm, có phải là cậu làm phải không?
– Tối hôm qua, chuyện gì?
– Chính là chuyện vợ của Trần Tiêu Tử bị người bắt đi, nhưng đứa con thì để lại.
– Trưởng đồn, ông làm sao có thể suy nghĩ là tôi làm, đúng là tôi có báo cáo cho ông việc này, nhưng là chỉ cần ông nói không được, tôi làm gì dám không nghe lời của ông, việc này thật không là tôi không biết, hơn nữa, dù tôi trước kia có trải qua chyện đi trộm cắp, nhưng từ khi làm cảnh sát, tôi không còn có ý niệm động tới như vậy, không tin ông có thể điều tra.
Đinh Nhị Cẩu chỉ lên trời thề, với dáng vẻ đó ai cũng nhìn không ra, có cái gì không đúng.
– Được, cậu đã nói như vậy, tôi an tâm, bởi vì nếu như chuyện này Trần Tiêu Tử báo án, thì chúng ta phải báo cáo lên cấp trên, dù sao việc này dính líu đến tội bắt cóc, cũng không phải là chuyện đùa giỡn, đây là tội nặng, không có thể che giấu được rồi.
Đinh Nhị Cẩu trong lòng không khỏi bắt đầu thấp thỏm không yên, cũng không biết Dương Phụng Tê có về nhà chưa, ngẫm lại chuyện tối hôm qua trải qua, hắn có không ít sơ hở, nếu án này đưa lên đội cảnh sát hình sự huyện, nhất định có thể đem hắn bắt giam, nghĩ đến đây, sau lưng hắn không khỏi đổ mồ hôi ớn lạnh.
Hôm nay ở thôn Lô Gia Lĩnh nháo nhào, tối hôm qua nhà họ Trần, vợ bị bắt cóc, chuyện này trước giải phóng vẫn là thường xuyên xảy ra, , nhưng sau giải phóng, không còn có phát sinh qua chuyện như vậy.
Hoắc Lữ Mậu vừa thấy những người này trên đường, cũng biết sự tình hôm nay sẽ không ổn rồi, vì thế mới mang theo Đinh Nhị Cẩu, thẳng đến nhà Trần Tiêu Tử.
– Trưởng đồn, ông phải làm giải quyết cho tôi, đứa bé hiện tại còn nhỏ, cuộc sống sau này của tôi làm như thế nào đây?
Vừa bước vào cửa, Trần Tiêu Tử lập tức quỳ trên mặt đất, ôm lấy đùi Hoắc Lữ Mậu nói.
– Từ từ….. từ từ vào trong phòng nói chuyện.
Hoắc Lữ Mậu chau mày một cái, kéo Trần Tiêu Tử vào phòng.