Chương 23
Thái độ của Hoắc Lữ Mậu khiến cho Đinh Nhị Cẩu rất là thất vọng , hắn không rõ làm một cảnh sát tại sao không đi cứu người phụ nữ kia, nhưng hắn không dám nói ra ý mình, hắn chỉ có thể đem chuyện không hiểu này , trong đêm nay từ từ suy nghĩ.
Xin hãy cứu tôi
Điền Ngạc Như giải quyết xong xuôi người cuối cùng về hộ tịch , lập tức ngồi phịch ở ghế dựa, mấy ngày nay cô cảm giác rất mệt, nhưng loại mệt này lại không rõ là tâm trí mệt, hay thân thể mệt, càng làm cho cô phiền lòng, kinh nguyệt đi qua một tuần lễ còn chưa có ra, đây mới là vấn đề cô lo lắng nhất.
Nhìn trong phòng tiếp khách hộ tịch đã không còn người, vì thế lặng lẽ đứng dậy đóng cửa lại, tay bấm số điện thoại của Khấu Đại Bằng.
– Giờ gọi điện thoại, có phải hay không nhớ anh, lão Mậu không có ở nhà à?
– Anh nằm mơ đi, em cảm giác mấy ngày nay cơ thể thật không tốt, nói cho anh chú ý một chút, em nghi là hình như mang bầu, kinh nguyệt đến giờ không có, đã trải qua một tuần lễ, trước kia kinh nguyệt em rất đềụ
– Sẽ không trùng hợp như vậy chứ, ý em nói là chuyện tháng trước ở trong núi.
– Đúng rồi, kêu anh mang BCS anh không chịu mang, lần này nếu có bầu thì phiền toái.
Điền Ngạc Như lo lắng nói.
– Ha ha, không có việc gì, nếu có bầu thì sanh ra cũng được, để cho lão Mậu thay anh nuôi, anh cung cấp cho em tiền.
Nhưng Khấu Đại Bằng lại tranh thủ thời gian cầu nguyện cho cô đừng có thai.
– Sinh cái gì mà sinh, hắn đã hai tháng không chạm vào em, giờ nói em mang thai, hắn không điên lên sao
Điền Ngạc Như thấp giọng nói.
– Thật không, vậy thì chuyện này phiền toái rồi, em giờ tính thế nào?
Khấu Đại Bằng trong lòng có chút nắm không chắc..
– Em cũng không biết, em đây không phải là đang hỏi anh sao?
– Nếu không trước đi bệnh viện kiểm tra một chút, xem tình huống rồi nói sau, chúng ta không cần tự mình hù dọa chính mình được không, xác định rồi hãy tính.
– Vậy thì cũng chỉ có cách làm như thế, mặt khác, Đinh Nhị Cẩu tên nhóc kia hiện tại giống như là cái đuôi của lão Mậu, em lo lắng chuyện đó có thể lộ ra hay không, em cứ lo lắng đề phòng hắn giờ cũng không phải là biện pháp.
– Vậy à, chuyện này em cẩn thận suy nghĩ, chỉ là một tên nhóc mà thôi, cho hắn nhiều điểm ân huệ, làm cho hắn trở thành người của em, giờ em cũng đâu có sao đâu, yên tâm, nếu muốn tiền thì tìm anh, vì chút chuyện này cũng không thể giết người diệt khẩu được.
– Anh…., đều tại anh.. làm bây giờ đâm lao phải theo lao, được rồi, chuyện này em từ từ nghĩ biện pháp.
Điền Ngạc Như cúp điện thoại, ngồi ngơ ngẩn, cũng không biết đang suy nghĩ gì.
Thôn Lô Gia Lĩnh tuyển cử đã là công khai hóa, tiếp theo sau nhà Lý Lão Xuyên bò bị trộm, mấy con dê nuôi trong nhà của bí thư chi bộ toàn bộ bị đầu độc chết, bò bị trộm còn dễ nói, đó là có kẻ trộm kiếm tiền, nhưng là dê của nhà bí thư chi bộ bị hạ độc chết, chuyện này thì không phải là đơn giản như vậy, đây là có người đang phá hoại, cho nên Hoắc Lữ Mậu thật sự nóng nảy, liên tục ba ngày đều ở tại thôn Lô Gia Lĩnh, đương nhiên, cũng mang theo Đinh Nhị Cẩụ
– Nhị Cẩu, nếu được xưng là Nhị Cẩu, chuyện này cậu nhất định phải cho tôi tìm thấy một chút manh mối , chúng ta đêm nay không trở về, tôi ở tại ủy ban thôn, cậu ở bên ngoài, cậu trong tối, tôi ngoài sáng, nhìn xem chúng ta hai người có thể đào ra kẻ chủ mưu chuyện này không