Chương 22
Còn chưa nói hết, Trần Tiêu Tử một cái tát đánh tại chính mình ngoài miệng, vừa mới nói không đánh bài ăn bạc, hiện tại còn nói đây là mình thắng, cũng may là Đinh Nhị Cẩu cũng không nói gì thêm, hắn cười cười bỏ đi.
Ngoặt qua một cái đầu hẻm , Đinh Nhị Cẩu đưa tay vào trong túi quần , rõ ràng là tiền , một ..hai tờ tổng cộng là năm tờ tiền , Trần Tiêu Tử thật sự là hào phóng nha, nhìn hắn nhà rách nát , không giống như là người có tiền , nhưng là tiền này là từ đâu mà có
Đinh Nhị Cẩu do dự chuyện này có nên nói Hoắc Lữ Mậu biết hay không , nghĩ đến lời của Điền Ngạc Như…, trong lòng không khỏi giật mình , nhớ đến là chính mình có thể đóng vai trò ở trước mặt Hoắc Lữ Mậu thành thật , nhưng là không được thân cận quá , thân cận quá thì Điền Ngạc Như cùng Khấu Đại Bằng sẽ không bỏ qua chính mình , xem ra có đôi khi nắm giữ người khác bí mật cũng không phải là chuyện tốt .
Nhưng mà người phụ nữ bị khóa chân là ai ? Tại sao phải biểu lộ như vậy , có một chút khẳng định , người phụ nữ kia không phải như lời nói của Trần Tiêu Tử là mắc bệnh tâm thần .
– Có phát hiện gì không?
Một giờ sau , ba người gặp lại tại thôn ủy hội. Hoắc Lữ Mậu hỏi.
– Cái gì cũng không còn phát hiện , thời gian trôi qua mười mấy tiếng rồi, trong thôn người đến, người đi , một điểm dấu vết cũng không tìm được
Trương Cường nói , hắn là xuất thân từ trường chính quy cảnh sát , cho nên khi phá án thì đầu tiên là nghĩ tới hiện trường còn có bao nhiêu dấu vết .
– Nhị Cẩu , còn cậu , có phát hiện gì không ?
– Um…..không có… không có phát hiện cái gì.
Đinh Nhị Cẩu do dự một chút, không có nói ra, Trương Cường không có chú ý , nhưng sự do dự của Đinh Nhị Cẩu đã rơi vào trong mắt Hoắc Lữ mậụ
– Vậy đi thôi , trở về rồi hãy tính.
Hoắc Lữ Mậu nói.
– Trưởng đồn Hoắc, ăn cơm rồi hãy đi .
Từ bên trong ủy ban Thôn đi đến một người đàn ông trung niên, đó là bí thư chi bộ Lý Kiến Thiết thôn Lô Gia Lĩnh, Lý Lão Xuyên là anh của ông ta .
– Bí thư Lý , trong đồn còn có một đống việc, để hôm nào khác đi, chuyện mất bò tôi sẽ còn trở lại đây mà..
Hoắc Lữ Mậu cùng Lý Kiến Thiết chào hỏi xong, sau đó liền lên xe đi.
Trở lại đồn công an , Trương Cường đi rửa xe, Đinh Nhị Cẩu bị Hoắc Lữ Mậu gọi tới văn phòng .
– Nhị Cẩu, ngồi, tôi thấy cậu hồi nãy ấp a ấp úng, có phải phát hiện được điều gì?
Hoắc Lữ Mậu đi thẳng vào vấn đề nói ra .
– Trưởng đồn, chuyện trộm bò thì không có phát hiện gì, nhưng tôi lại phát hiện một chuyện nghiêm trọng hơn, đó chính là trộm người.
– Trộm người … ha ha .. trông thấy thông dâm chứ gì, việc này cậu cũng không nên để ý tới, ngươi ta tình nguyện, dân không cáo, chính quyền không truy xét.
– Trưởng đồn, tôi nói trộm người, không phải là chuyện gian dâm , ý tôi nói là Tiêu Tử dùng khóa sắt khóa chân một phụ nữ xinh đẹp..
Nghe Đinh Nhị Cẩu nói, Hoắc Lữ Mậu không có sắc mặt vui mừng, chỉ lấy ra một điếu thuốc hút…
– Nói xong chưa?
Hoắc Lữ Mậu hỏi.
– Trưởng đồn …nói xong rồi, tôi cảm thấy chúng ta có thể cứu cô ấy được không? Người xinh đẹp như vậy mà để cho Trần Tiêu Tử chà đạp thật đáng tiếc.
– Nhị Cẩu , chuyện này dừng lại ở đây, không cho phép đi ra ngoài nói, ai cũng không cần nói, bằng không ..thì sẽ có phiền toái lớn, cậu hiểu chưa.
– Vâng Trưởng đồn, tôi hiểu rồi