Chương 129
Không hỏi vì sao, chỉ biết làm chuyện của mình. Ông Long đem xe chậm rãi dừng ở ven đường, nhìn theo kính chiếu hậu ông thấy được cô chủ trong ánh mắt nhìn quanh như tìm kiếm điều gì đó
Dương Phụng Tê xoay người, xuyên thấu qua cửa kính thủy tinh, cô đang tìm kiếm bóng dáng của Đinh Nhị Cẩu, nhưng lúc này Đinh Nhị Cẩu lại đang gặp phải phiền toái.
– Haha.. thằng nhóc kia, mày dám chơi tao, có biết hay không đây là địa bàn của ai, Giang Hàm Thiến cô gái đó là của tao, tao lặp lại lần nữa
Vương Đại Bưu cơ hồ là con thú điên la to, hôm nay hắn không giải thích được vì sao bị người đập một cái thì té xỉu, trở về càng nghĩ càng uất ức, vì thế hắn tụ tập mấy tên côn đồ, trong tay cầm lấy thiết côn cùng dao mã tấu đi tìm Đinh Nhị Cẩu thanh toán, thật đúng là xảo diệu, sau khi đưa tiễn Giang Hàm Hàm về, Đinh Nhị Cẩu quay trên đường cũ trở lại, cho nên vừa vặn gặp phải Vương Đại Bưụ
– Bọn ruồi bọ tụi mày, như thế nào lại có mặt khắp nơi, có phải vừa rồi đập chưa đủ đau
Đinh Nhị Cẩu ráng chứng tỏ mình không sợ bọn chúng, nhưng bọn chúng tổng cộng là năm người, trong tay đều có vũ khí, thành hình nửa vòng tròn vây quanh Đinh Nhị Cẩụ Tuy rằng trong miệng Nhị Cẩu nói cứng rắn, nhưng hắn đang suy nghĩ tính kế chạy trốn như thế nào, đánh không lại thì bỏ chạy, đây là danh ngôn, quyết không thể ăn thua trước mắt mà thiệt thân.
Đàn ông và thiếu niên
– Chú Long đi giúp hắn một chút
Dương Phụng Tê lo lắng nói với ông Long.
– Cô chủ, chúng ta lần này đến đây là đến khảo sát đầu tư, cũng không cần phải nhiều chuyện, tuy rằng tôi không biết cô chủ tại sao lại coi trọng hắn như vậy, nhưng nếu ông chủ ở nơi đó biết được sẽ không vui đâu
Ông Long biết Dương Phụng Tê từ khi còn bé, ông cũng biết tâm tư ông chủ Dương Đại Vĩ, đó là ông ta muốn con gái mình có một chổ dựa vững chãi, phài là một gia tộc làm ăn buôn bán giàu có bảo đảm, vì một khi ông ta trăm tuổi, Dương Phụng Tê không biết là gánh vác nỗi cơ nghiệp của ông hay không? Tương lai cũng chưa biết thế nào?
Nhưng cái chổ dựa vào đó, trước mắt tuyệt đối sẽ không phải là tên côn đồ kia, đây là ông Long đánh giá đối với đối Đinh Nhị Cẩụ
– Chú cứ đi đi, cháu biết phải làm gì mà
Dương Phụng Tê mặc dù nói chuyện với ông Long, nhưng ánh mắt không rời khỏi Đinh Nhị Cẩụ
Ông Long thở dài một tiếng, mở cửa xe hướng về phía Đinh Nhị Cẩu đi đến.
– Thằng nhóc kia, nếu mày quỳ xuống cầu xin tao, kêu tao ba tiếng bằng cha, tao tạm tha cho mày, bất quá sau này còn dám dây dưa với Giang Hàm Thiến, tao thấy mày một lần thì đánh một lần
– Ai đánh ai còn chưa biết, Vương Đại Bưu, không phải tao hù dọa mày, tao cũng không tin đồng bọn của mày suốt ngày ở kề bên mày, chỉ cần để cho tao bắt được mày một mình, tao sẽ làm cho mày tàn phế
Đinh Nhị Cẩu đã quan sát kỹ, bên tay phải minh, có tên tay cầm cái gậy bóng chày, so với mấy tên khác, nếu hắn đánh trúng vào người, cũng là nhẹ nhất, vì thế chân đã ndi động bước về phía đó định phá vòng vây.
– Ơ..ơ, là chú…
Ngẩng đầu lên Đinh Nhị Cẩu muốn chạy, thì thấy được đến gần là ông Long.
– Haha, thằng nhóc, tại sao lại gây chuyện ở đây Những người này là ai, bộ cậu thiếu người ta tiền phải không?
– Thiếu bọn họ tiền? Ha ha, làm gì có, là bọn hắn thiếu cháu tiền, tổng cộng thiếu cháu là hai mươi lăm vạn, bọn họ đây là lũ người làm ăn phi pháp, không chịu trả tiền còn định giết người diệt khẩu