Chương 128
– Giang Hàm Thiến, tôi hiểu được tấm lòng của bà, cám ơn bà, tôi trước mắt chưa có kế hoạch đến tỉnh thành phát triển, đợi thời gian sau đi, khi có cơ hội tôi nhất định sẽ đến, thời gian này, tôi vẫn muốn ở lại quê hương làm chút chuyện, thằng nhà quê này trong lúc nhất thời vẫn chưa có thể thích ứng cuộc sống tỉnh thành
– Tìm cớ, có phải ở quê có người yêu, nên không xa được người ta?
Giang Hàm Thiến tuy rằng trong lòng vô cùng thất lạc, nhưng vẫn ráng đùa giỡn nói.
– Làm gì có chứ, tôi chỉ định ở quê hương làm chút chuyện, với lại tâm nguyện của tôi cũng không phải là việc buôn bán
– Không phải việc buôn bán, vậy ông muốn làm gì?
– Còn chưa có nghĩ kỹ, tôi chẳng qua là cảm thấy có nhiều tiền là chuyện tốt, nhưng dù có nhiều tiền đi nữa, cuối cùng vẫn là một người dân bình thường, bà thấy có đúng hay không, tiền càng nhiều, nguy hiểm càng lớn, mà làm người dân bình thường thì không có bản lãnh bảo vệ được tiền của mình, nếu mà như vậy, tôi chẳng thà không có tiền thì an tâm hơn
– Ý của ông là…?
– Tôi cũng không có ý gì, chỉ là nói bừa thôi, trời không còn sớm, tôi muốn trở về bệnh viện, lần khác tìm bà nhe
– Được rồi, Trường Sinh, tôi dù cảm giác thế nào cũng thấy ông và trước kia khác nhau quá xa
– Vậy sao? Không giống trước hả
– Không diễn tả được, chỉ là một loại cảm giác.
Giang Hàm Thiến trả lời có chút không vui.
– Ví dụ bà hỏi con cóc đực “ cái gì đẹp nhất trên đời “ câu trả lời của nó nhất định là con cóc cái, khỏi cần nghi ngờ trình độ thưởng thức của con đực, đó chính là vị trí hoàn cảnh của con cóc, bà bây giờ là sinh viên, tôi là một người lăn lộn trong xã hội, những chuyện đã trải qua, có lẽ bà cả đời cũng sẽ không trải qua, cho nên đây là do vị trái hoàn cảnh nên làm tôi thay đổi ý nghĩ
– Đinh Trường Sinh, đây cũng là điều biến hóa thay đổi của ông, trước kia ông đâu bao giờ nói dí dỏm
– Ha ha, trước kia cũng có nói qua, chỉ là bà không biết mà thôi, nếu bà muốn nghe, về sau có cơ hội, tôi sẽ nói cho bà nghe
Sau khi cung Giang Hàm Thiến chia tay, Đinh Nhị Cẩu bước chậm rãi trên con đường cái phồn hoa tại tỉnh thành, tuy nơi này cách bệnh viện mấy con phố, nhưng do ở nông thôn đi bộ quen rồi, nên Đinh Nhị Cẩu vẫn là lựa chọn từ từ đi bộ trở về bệnh viện.
Một chiếc Mercedes 600 chạy trên đường cái thuộc thành phố Giang Đô, trong xe, một phụ nữ xinh đẹp ngồi ở ghế phía sau, tựa đầu trên ghế dựa, xuyên thấu qua cửa kính thủy tinh, hướng ra phía ngoài nhìn, chẳng hiểu cô đang nhìn cái gì, cũng không chừng chả có xem gì cả.
Kỳ thật cô cũng không nghĩ mình sẽ đến tỉnh này, nơi này là nơi cô bị tổn thương xúc phạm nhất trong cuộc đời, nhưng cô không còn cách nào khác, cô mất tích đã hơn một năm, cha cô đã dần dần già yếu, cô phải gánh vác trách nhiệm ở công ty của cha mình, chợt cô nhìn thấy một hình ảnh quen thuộc, tuy rằng không phải rõ ràng, nhưng cô xác định, đó chính là hắn, cho dù cô có cho hắn nhiều tiền cũng không thể báo đáp ân tình của hắn, tuy rằng cô đưa cho hắn một trăm vạn, nhưng cũng chỉ đễ cho bản thân mình tự cảm thấy dễ chịu hơn một chút, thời gian trôi qua, cô càng muốn quên đoạn ký ức tăm tối kia, nhưng trí nhớ lại càng hiện lên rõ ràng hơn.
– Chú Long, dừng lại, tắp sang bên lề một chút
Người phụ nữ nhẹ nhàng nói.
– Vâng