Chương 115
Giang Hàm Thiến muốn với Đinh Nhị Cẩu cùng đi đến bệnh viện, nhưng bị Đinh Nhị Cẩu nhẹ nhàng từ chối, hắn không muốn để cho Lý Phượng Ny cảm thấy khó xử, do đó, hắn nói còn ở lại bệnh viện thêm mấy ngày, vẫn còn nhiều thời gian, hắn cũng nhờ Giang Hàm Thiến hỗ trợ tìm một giùm một nữ hộ lý, giúp đỡ cho Lý Phượng Ny trong thời gian còn ở bệnh viện.
Khi hắn đi vào phòng bệnh của Lý Phượng Ny, bác sĩ đang khám kiểm tra tay của Lý Phượng Ny, vừa thay băng xong.
– Bác sĩ, chị của tôi không có sao chứ?
– Không có việc gì, may mà chuyển viện đúng lúc nên không bị nhiễm trùng, đặc biệt tại phòng bệnh vô khuẩn ông chú kia, nếu chậm trễ , phỏng chừng hậu quả thực khó đoán trước
– Bác sĩ, chị tôi cánh tay sau này có để lại sẹo không?
– Cũng khó mà nói, nếu khôi phục tốt, cũng sẽ không lưu lại vết sẹo bao nhiêu, bất quá bây giờ phải chú ý đến đồ ăn, kiêng cử những loại thức ăn có tính nóng, vì sẽ bất lợi cho miệng vết thương khép lại
– Rất cám ơn bác sĩ
– Nghỉ ngơi tốt nhé, kiên nhẫn, giữ tâm tình thoải mái, như vậy mới có thể khôi phục mau
Đinh Nhị Cẩu đứng dậy tiễn đưa bác sĩ đi ra ngoài, sau khi quay lại, nhìn thấy Lý Phượng Ny lúc này tinh thần tạm coi như đã tạm ổn
– Chị nghe bác sĩ nói chưa, phải giữ tinh thần cho tốt, Lý bí thư ở đó cũng không có việc gì, chị yên tâm đi, xem đầy này, tôi có mua một ít quần áo cho chị
Đinh Nhị Cẩu đem túi đồ mới mua để xuống trên giường bệnh.
– Trời đất Cậu mua cái gì vậy? Mấy thứ này chị đều có mà
Lý Phượng Ny bàn tay lấy ra vài thứ lật tới lật lui, thấy hắn mua nào là áo ngực, nào là quần lót, mặt cô lập tức đỏ lên, với lại các màu sắc này, ở nông thôn cô cũng không có dám mặc, màu đen, màu đỏ, còn có màu lam, hơn nữa quần lót này lại có vài cái đều là hoa văn bằng ren, cô cũng chưa từng thấy qua, cho nên mặt ừng đỏ mắc cở như muốn tìm một cái lỗ chui đi xuống.
– Chị còn phải ở chỗ này một thời gian nữa, tôi cũng không thể ở lại lâu cùng chị, cho nên mua thêm mấy bộ quần áo, để chị thay đổi, tôi cũng đã nhờ người tìm giùm một hộ lý, giúp chị bưng trà đổ nước, tắm rửa khi tay còn bị đau, tầm mấy ngày nữa thì có người
– Nhị cẩu, tự chị có thể làm, cậu không nên tốn tiền tầm bậy, chị có hỏi qua y tá rồi, phòng bệnh này một ngày là một trăm năm mươi đồng, quá mắc, chị muốn chuyển qua phòng thường, nơi đó cũng tiện nghi vậy
– Chị Phượng Ny, phòng thường nằm chung quá ồn, không có như nơi này sạch sẽ, an tâm đi, tiền không cần chị trả lại cho tôi
– Chị cũng biết là tiền trả không nổi
Lý Phượng Ny nhỏ giọng nói thầm.
– Vậy thì chị trả bằng cả cuộc đời nhé
Đinh Nhị Cẩu cúi đầu, nhìn trên giường bệnh Lý Phượng Ny, hai người gần trong gang tấc, Lý Phượng Ny xấu hổ đỏ mặt, cô biết Đinh Nhị Cẩu ý muốn gì, không khỏi thở dài, từ từ nhắm hai mắt lại, cô đang chờ đợi hắn xâm phạm…..
Không e dè gì nữa