Chương 114
Cũng may là Mao Diêm cũng thức thời, nói mấy câu xã giao, liền cáo từ đi trước, trước khi đi còn nháy mắt trêu ghẹo Giang Hàm Thiến, xem ra Mao Diêm đã sớm cho rằng Đinh Nhị Cẩu là tình nhân trong mộng của Giang Hàm Thiến, bằng không Giang Hàm Thiến cũng sẽ không thường nhắc đến tên của hắn, Mao Diêm nghĩ thầm như vậy.
– Ông hiện đang làm gì, có tính toán gì về tương lai sau này hay không?
– Hì, giờ thì có thể có tính toán gì, bây giờ tôi đàng làm đội viên liên phòng ở đồn cảnh sát, trước mắt cứ lăn lộn trong đó đã, rồi từ từ sau này tính, Giang Hàm Thiến, bà đang học nghành gì?
– Tôi đang thực tập ở bệnh viện tỉnh Giang Đô, đương nhiên là theo ngành y khoa
Giang Hàm Thiến quay đầu nhìn Đinh Nhị Cẩu, từ đầu năm cấp ba, ngay từ đầu cô đã chú ý đến hắn, nhưng là khi đó hắn là một người nổi tiếng trong trường về học tập, rất nhiều cô gái vây quanh hỏi han các vấn đề, nói chuyện phiếm, cô chỉ có thể từ rất xa nhìn xem vì tính cô cũng bướng bỉnh, trong lòng tự nhủ sẽ cố gắng học tập, nghĩ một ngày có thể vượt qua hắn, nhưng thời cơ còn chưa có đến, hắn đã bặt tin mất dạng.
Có người kể là gia đình hắn xảy ra chuyện, cho nên thôi học, điều này làm cho cô rất thương tâm. Mà bây giờ, cô có thể một thân một mình đối mặt hắn, trong lòng của cô có chút hồi hộp.
– Tôi cảm thấy ông không nên làm ổ ở thị trấn đó, hãy đi ra bên ngoài, đến thành phố lớn, như vậy tương lai của ông mới có thể sáng lạn, trước kia chúng ta kiến thức quá cạn, tôi đến tỉnh thành này hơn một năm qua, hiện tại cũng không muốn quay trở về
Giang Hàm Thiến nói.
– Xem ra bà sắp biến thành một người trong tình thành rồi, tôi cũng sẽ không ở nơi đó lâu đâu, nhưng trước mắt, tạm thời sống ở đó cái đã, trường học của bà có dạy hàm thụ không?
– Có a, ông định học hàm thụ?
Giang Hàm Thiến hai mắt sáng lên, tựa hồ ý thức được điều gì.
– Ừ, hiện đang khắp nơi đều phải học để lấy bằng cấp, tôi chỉ có bằng trung học, đi tới chỗ nào xin làm, cũng đều là một chướng ngại, cho nên tôi nghĩ đến cố gắng học để lấy một cái bằng cấp chính quy
– Có thể được, tôi giúp ông báo danh, ông định học nghành gì?
– Pháp luật, tôi nghĩ về sau nhất định có thể phải dùng tới Với lại tôi nghe nói, về pháp luật chỉ cần học thuộc lòng, là dễ dàng qua được kỳ thi kiểm tra
– Được rồi Ông đứng nghiêm, tôi chụp tấm hình cho ông để làm giấy tờ
Nói xong, Giang Hàm Thiến lấy điện thoại di động ra chụp Đinh Nhị Cẩu một tấm hình, khi nhìn thấy tấm hình này, làm cho Đinh Nhị Cẩu giật mình, hình rất rõ ràng, giống như là máy chụp ảnh vậy.
– À, đây là điện thoại di động hiệu trái táo à?
– Ừ, đem chứng minh thư đi photo, tôi báo danh xong sẽ gọi điện thoại cho ông – Hàm Thiến Cám ơn bà, giúp tôi chọn giùm mấy bộ đồ lót với, mới vừa rồi, cô bán hàng bị tôi làm cho xấu hổ chạy mất
– Ông thật là… có đàn ông nào đứng ở chỗ này chọn lựa đồ lót phụ nữ, ông xem quanh đây, chỗ này làm gì có đàn ông
Giang Hàm Thiến liếc mắt, cái dạng nhìn nháo nhác chung quanh nhỏ giọng oán trách, tự nhiên làm cho trong lòng Đinh Nhị Cẩu hơi xúc động.