⬅ Trước Tiếp ➡

Lương gia vốn chỉ biết sẽ có hai ngự quỷ sư tới nên chỉ chuẩn bị hai sân phòng. Hứa Như Ý và Mạnh Thu Từ đã quen màn trời chiếu đất, chủ động đề nghị ở chung một phòng, còn Hoa Chước là quý nữ cao quý, cần có thị nữ chăm sóc bên cạnh.
Sức hút của Lương Thiện Uyên đúng đáng sợ, chỉ cần hai nhân vật chính không kè kè bên cạnh, ngay cả Thính Lan cũng như trúng tà, cứ không ngừng nói chuyện với nàng ta.
Đến khi nghe thấy Thính Lan ngẩn ngơ lẩm bẩm câu thứ năm “Thật sự đẹp quá, sao lại có người đẹp như vậy chứ.”
Hoa Chước chợt nhíu mày, cảm thấy có gì đó không ổn.
Trong nguyên tác “Đụng quỷ”, nhân vật Lương Thiện Uyên như thể trời sinh mang theo ma lực khiến người có đạo hạnh như hai nhân vật chính tuy vẫn thừa nhận nàng ta đẹp, nhưng không đến mức mê muội. Đáng sợ nhất là đám người phàm không phân nam nữ, vì nàng ta mà tranh nhau đến nổi đầu rơi máu chảy.
Nếu như ma lực đó là Lương Thiện Uyên cố ý phát ra thì sao?
Hoa Chước bỗng bật “chậc” một tiếng.
Thính Lan giật mình, đôi mắt mới còn mê đắm bỗng khựng lại, miễn cưỡng dời khỏi gương mặt xinh đẹp lạnh lẽo đầy âm khí của Lương Thiện Uyên “Tam tiểu thư, người sao vậy ạ?”
“Nhìn cái mặt nịnh bợ của ngươi mà ngứa mắt ”
Thiếu nữ mặc váy áo vàng rực khoanh tay trước ngực, búi tóc phi tiên buộc dải lụa xanh biếc lay động theo gió đêm. Lương Thiện Uyên đứng trong bóng tối, trong đôi mắt đen nhánh phản chiếu màu xanh biếc đung đưa giữa màn đêm, bên tai vang lên giọng nói trong trẻo như hoàng anh của thiếu nữ
“Ngươi mà cứ vô dụng như vậy thì sớm muộn gì cũng cuốn xéo về chốn cũ cho ta Ta không cần một thị nữ cả ngày chỉ biết khen người khác đẹp ”
Thiếu nữ hậm hực, vóc dáng nàng nhỏ nhắn, khi nổi giận khuôn mặt trắng nõn phồng lên trông càng giống chim đội hoa, mà tiểu thị nữ vốn bị quỷ khí Lương Thiện Uyên vô thức phát ra mê hoặc tâm trí, vừa nghe vậy đã quên sạch tất cả, vội vàng chạy đến nịnh nọt chủ tử, chẳng buồn liếc y thêm một lần.
Ồ?
Bóng tối bao trùm cỏ dại rậm rạp, đôi mắt đen láy của người nọ như hòa vào đêm tối, tựa như hố sâu có thể nuốt người.
Là bản tính vốn vậy?
Hay là… cố tình?
“Ta không tha thứ cho ngươi Nàng ta xinh đẹp bằng ta chắc? Lại còn cao lớn, nhạt nhẽo vô vị, sao có thể so với ta được? Lúc nào ngươi cũng khen nàng ta, vậy còn ta thì là gì? Nếu ngươi thích nàng ta đến vậy, sao không đi hầu hạ nàng ta luôn đi ”
Trong đầu lại vang lên tiếng hệ thống Công đức +10 , Hoa Chước hất cằm.
“Ta không thích nàng ta Tam tiểu thư mới là nữ tử xinh đẹp nhất thiên hạ ”
“Hứ, ngươi nói câu đó mười lần cho ta nghe ”
Lương Thiện Uyên đứng bên cạnh nghe tiểu thị nữ lặp đi lặp lại câu “Tam tiểu thư mới là nữ tử xinh đẹp nhất thiên hạ” “…”
Nàng ta nghe hết câu này đến câu khác đến độ sắp nhức tai tới nơi, thầm nghĩ chắc mình cũng điên rồi mới cho rằng một tiểu thư quyền quý được nuông chiều sinh hư lại có thể phát hiện ra bí mật của mình.
Vừa bước ra khỏi hành lang, nàng ta giơ tay chỉ về phía trước, dịu dàng nói “Bên kia chính là Hoài Quang Các, trời đã khuya, Thiện Uyên xin cáo từ trước.”
Nàng ta hành lễ, rồi bóng người bạch y cầm đèn lồng đơn sơ nhanh chóng biến mất trong hành lang tối om.


⬅ Trước Tiếp ➡