Chương 10
Tiểu thị nữ Thính Lan vừa nói xong lần thứ mười vẫn còn ngoái đầu nhìn theo, lập tức bị ánh mắt như đao của chủ tử chém tới, đành tủi thân ngậm miệng “Nô… nô tỳ đi thu dọn hành lý cho tiểu thư đây ạ.”
Thính Lan vào viện trước, Hoa Chước vẫn đứng yên tại chỗ, mãi đến lúc này thân thể căng cứng mới thả lỏng đôi chút.
Vừa rồi, hệ thống đã cảm ứng được sát ý của Lương Thiện Uyên dành cho nàng.
Ác quỷ ăn tim người luôn ra tay vô hình, nếu không phải nàng phản ứng nhanh thì e rằng đêm nay cả nàng và Thính Lan đều đã gặp họa.
Hoa Chước thở hắt ra, lau mồ hôi lạnh dính sau cổ, rồi bước lên bậc thềm.
Về khuya.
Khói ngải hương xua muỗi phảng phất trong phòng, Thính Lan đã ngả ra đất ngủ, phát ra tiếng ngáy khe khẽ.
Trên nhuyễn tháp, rèm lụa mỏng che đi ánh trăng, hắt ánh sáng lờ mờ lên khuôn mặt của thiếu nữ đang nhắm mắt.
Hoa Chước đang trò chuyện với hệ thống.
Chước Chước, để giải khóa đoạn cốt truyện nguyên chủ Hoa Chước bị giết cần 150 điểm âm đức. Mỗi từ khóa then chốt liên quan đến cốt truyện này sẽ cần 10 điểm để giải khóa.
Hoa Chước nhìn những đốm sáng lấp lánh như đom đóm hiện ra trong đầu, hỏi “Giờ ta có bao nhiêu âm đức rồi?”
“Hiện tại Chước Chước có tổng cộng 70 điểm.”
Hoa Chước sờ lên môi, trầm ngâm giây lát, muốn mở khóa đoạn bị giết kia thì e là phải mắng Lương Thiện Uyên thêm nhiều nữa, hơn nữa theo lời hệ thống nói thì còn phải mắng theo kiểu sáng tạo nữa cơ.
Thật đúng là phải dốc hết vốn liếng một đời của nàng rồi…
“Giải khóa một từ khóa đi.”
“Não khỉ.”
“Não khỉ?”
“Giải khóa từ khóa này cần 10 điểm âm đức. Chước Chước có muốn giải khóa không?”
Hoa Chước do dự một lát, nhìn chằm chằm năm ngôi sao dưới mục “não khỉ”. Vì có phúc lợi người mới nên lần đầu tiên nàng đã bốc trúng manh mối quan trọng hiếm gặp. Nàng nghĩ một lúc, tuy đau lòng nhưng nàng vẫn gật đầụ
Một âm thanh vang lên như tiếng đồng xu rơi xuống, hệ thống dùng chất giọng máy móc lạnh tanh nói
“Não khỉ, kẻ nào ăn nó sẽ có bộ óc thông minh hơn người. Nhưng ăn não khỉ… liệu có chọc giận thần phật không? Kẻ phàm tục tham lam sẽ không bao giờ biết.”
“Hết rồi à?”
“Đúng vậy.”
Giao dịch kết thúc, Hoa Chước chìm vào suy nghĩ rồi dần thiếp đi.
Lờ mờ sáng.
Tiểu đồng cõng hộp thuốc đi dưới ánh sáng mờ nhạt không rõ ngày đêm, thấy một tên ăn mày vừa hát Liên Hoa Lạc vừa bưng chiếc bát bẩn tiến lại gần, hắn vội vung tay áo, quát khẽ “Tránh ra Cái đồ ăn mày hôi hám, mới sáng sớm đã xui xẻo ”
Nói rồi, hắn rảo bước vòng qua như tránh ôn thần. Y quán treo bảng “Lương Thị Diệu Thủ” đã hé nửa cánh cửa gỗ, tiểu đồng khẽ ho một tiếng, vuốt lại mái tóc rối vì đi đường, rồi nhanh chân mở toang cửa ra.
Trong ánh sáng xanh nhạt phủ đầy bụi li ti, từng tia nắng yếu ớt rọi vào tiệm thuốc u tối, cả phòng bốc lên mùi thuốc đắng nồng nặc. Một nữ tử mặc bạch y đeo khuyên ngọc trắng đang nắm nhẹ cánh tay đứa bé ăn mặc lấm lem để bắt mạch.
Nhà đang có tang nên tóc nàng ta búi thấp và cài hoa trắng. Tiếng kéo cửa cũng chẳng khiến nàng ta phân tâm. Đứa trẻ ngồi trên ghế gỗ, nhìn nàng ta bằng ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Tiểu đồng bước vào, đặt nhẹ hộp thuốc xuống, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía quầy. Một lúc sau mới thấy Lương Thiện Uyên buông tay đứa bé, nhặt lấy bút lông sói trên bàn, kê đơn rồi để lên quầy.