Khoảnh khắc rơi xuống nước, nàng còn hơi hoảng hốt, uống phải mấy ngụm nước, tay chân luống cuống kéo người bên cạnh để lấy lại thăng bằng, sau đó mới phát hiện mình đang kéo vạt áo Tạ Dung Sở, đè người ta dưới người.
Hơn nửa người của Tạ Dung Sở ngâm dưới nước, cơn lạnh thấu xương cuối cùng cũng xua tan chút ít cảm giác khô nóng, đôi mắt phượng dần trở nên tỉnh táo.
Chàng cố hít thở chậm, thử đẩy cô gái trên người mình ra, ai ngờ lại bị ôm chặt hơn.
“Ta… ta không biết bơi…” Giọng Quý Tịch sợ hãi “Chàng đừng nhúc nhích, đừng để ta ngã ”
Ngày thường nữ nhân này ương bướng ngang ngạnh, độc ác mưu mô, đây là lần đầu tiên chàng thấy vẻ mặt yếu ớt sợ hãi này của nàng.
Chàng chau mày “Điện hạ, nước chỉ đến thắt không sâu…”
“Ta không tin chàng đâu ”
Quý Tịch đã sắp sợ đến hồn phi phách tán, nào nghe lọt tai được nữa, bản năng muốn sống khiến nàng dốc hết sức lực ôm lấy chàng. Ngày thường chàng chẳng có cảm tình gì với nàng nên lúc này nàng có nói gì chàng cũng chẳng tin.
Tóm lại nàng cứ bám chặt lấy chàng, coi chàng là phao cứu sinh được rồi
Thấy thái độ của nàng ương bướng như thế, tɾong phút chốc Tạ Dung Sở cũng chẳng có sức mà giật nàng xuống, chỉ đành nhắm mắt, mượn khí lạnh ức chế tác dụng͟͟ của thuốc.
Nước sông lạnh như bằng dần thấm ướt cơ thể hai người, đường cong lung linh của thiếu nữ cũng hiện rõ ra. Nàng vẫn ôm chặt vai chàng không chịu buông, chẳng hề phát hiện cặρ vú tròn trịa đang lắc lư dưới sông, cọ lên ngực chàng.
Cảm xúc mềm mại đẫy đà mang the0 nhiệt độ cơ thể của nàng như đốm lửa thắp lên khát vọng.
Tạ Dung Sở từ từ mở mắt ra, chút lý trí vừa tìm lại được lập tức lung lay sắp đổ.
"Tạ Dung Sở, ta hơi lạnh..."
Giọng Quý Tịch run run, răng va vào nhau lập cập “Nếu chàng vẫn chưa ngâm đủ thì có thể ôm ta được không?”
Dứt lời, nàng h0àn toàn chui tọt vào lòng chàng, đỉnh đầu cọ cổ chàng ngứa ngáy. Tạ Dung Sở há miệng, giọng khản đặc “Chớ có lộn xộn.”
Nhưng Quý Tịch chẳng chịu nghe, bắt đầu cởi từng lớp quần áo của mình. Ban đầu là áo ch0àng bị ngâm nước nặng̝ trịch, sau đó là áo ngoài, cuối cùng trên người nàng chỉ còn bộ đồ thiếp thân, bị ngâm nước rồi quả thật là mỏng như cánh ve, chẳng che đậy được gì.
Dưới ánh trăng, da thịt nhắn mịn của nàng như ngọc mỡ dê thượng đặc, trắng đến lóa cả mắt.
“Ấm quá.”
Quý Tịch vươn tay ra, đầu ngón tay ẩm ướt luồn vào vạt áo chàng, chạm vào lồng ngực nóng hổi, miệng thở hắt đầy thỏa mãn “Tạ Dung Sở, chàng ấm quá…”
Chẳng biết là ai động tình trước, khi kịp phản ứng lại thì cả hai đã dây dưa với nhau dưới làn nước rồi.