Hợp hoan tán đã bắt đầu có tác dụng͟͟ rồi.
Nhóm Phương Tài chuẩn bị nhiều mỹ nhân mềm mại yêu kiều, quyến rũ vô cùng cho chàng, những thân thể trắng nõn ấy đều tỏa ra hương thơ๓ mê người. Chàng lại rút kiếm ra chém chết toàn bộ, không để một giọt máu vấy bẩn lên mình.
Nhưng tại sao khoảnh khắc gặp nàng, sức tự chủ mà chàng luôn lấy làm kiêu ngạo lại chợt hóa thành hư không?
Dường như phát hiện được thái độ khác thường của chàng, Quý Tịch vươn tay ra, cẩn thận chạm vào mặt chàng. Nhiệt độ nóng đến quái lạ khiến chàng kêu lên kinh hãi “Nóng quá ”
“Đừng chạm vào ta…”
Tạ Dung Sở muốn đẩy nàng ra, nào ngờ khoảnh khắc chạm vào cơ thể nàng thì cảm giác tê dại run rẩy bỗng lan từ đầu ngón tay vào tận tim.
“Tìm giúp ta một suối nước lạnh… ngay lập tức ”
Hơn nửa đêm, Quý Tịch tìm đâu ra suối bây giờ.
Tạ Dung Sở đã không đứng vững nổi nữa. Quý Tịch đột nhiên nảy ra ý gì đó, dắt chàng đi đến bến tàụ Mùa này không có suối, nhưng nước sông cũng lạnh lắm, chắc hiệu quả cũng giống nhau thôi.
Trên đường đi, Quý Tịch lặng lẽ mò vào thức hải gọi hệ thống ra. Hệ thống ngáp dài, lười biếng hỏi “Lại có chuyện gì hả?”
Quý Tịch “Hình như nam chính tɾúng xuân dược rồi, liệu hắn có chết không?”
“Hình như hắn tɾúng hợp hoan tán, Chỉ cần giải được thì dĩ nhiên tính mạng sẽ không ảnh hưởng, nếu không sẽ bị khí huyết công tâm, hẹo.”
Quý Tịch “… Cậu nói giải là ý kia đó hả?”
Hệ thống “Chúc mừng ký chủ đã đoán đúng. Vừa khéo giá trị hợp hoan của hắn mới chỉ được 5%, đây là cơ hội tốt trời ban đó ”
Quý Tịch “Lạnh quá, không muốn chơi dã chiến.”
Hệ thống “Cuộc sống tàn khốc lắm, nhiệm vụ của cô sắp thất bại rồi.”
Quý Tịch “…”
Hệ thống “Thất bại thì phải bồi thường nhiều tiền lắm á nha ”
Quý Tịch dứt khoát rời khỏi thức hải.
Hai người đi khoảng nửa canh giờ, vất vả lắm mới chạy đến được bến cảng. Kết quả khi đến cạnh bờ sông, Tạ Dung Sở lại sống chết không chịu xuống.
Bệnh sach sẽ của tên này lại phát tác rồi.
Ở gần đó không có dân cư sinh sống nên nước sông cũng không gọi là bẩn, thỉnh thoảng còn có người vớt rác, trên mặt nước chỉ có mấy cây cỏ trôi dạt, thoạt nhìn yên ắng vô cùng.
Quý Tịch nhẫn nại khuyên nhủ “Tạ Dung Sở, đã là lúc nào rồi mà chàng còn kén cá chọn canh. Chẳng lẽ sach sẽ quan trọng hơn cả tính mạng ư?”
Tên con tin yếu ớt nhìn xuống nước sống, “hừ” một tiếng rồi quay mặt đi.
"..."
Hành động này khiến Quý Tịch h0àn toàn mất kiên nhẫn, thẳng tay đẩy chàng xuống sông. Nào ngờ người này lại vô thức túm vạt áo của nàng, khiến cả hai đồng thời ngã xuống nước.
“Ùm ” Tiếng nước vang dội, bọt nước bắn lên cao bằng nửa người.