“Sao thế? Sao giọng cô chẳng có chút sức gì vậy? Bị nam chính ép khô rồi à?”
Quý Tịch “Nếu không thì sao chứ? Cái tên khốn đó đúng là chẳng biết kiềm chế gì ”
Hệ thống “Xử nam thì như thế thôi. Nhưng cũng coi như là có chút hồi báo đó, ừm, chẳng phải giá trị hợp hoan đã tăng lên rồi ư.”
Trước mắt hiện lên tên của Tạ Dung Sở, bên cạnh còn có số liệu đỏ tươi 5%.
“Ý gì thế? Chẳng phải bây giờ giá trị hợp hoan đã về dương rồi ư? Sao vẫn là 5%?”
Hệ thống tặc lưỡi “Cô tưởng nhiệm vụ dễ làm thế à? Hôm nay hai người các cô làm ba lần, miễn cưỡng bù được 10% đã là không tồi rồi. Tên kia ghét cô như thế, tăng lên được chút xíu đã phải tạ ơn trời đất rồi đấy.”
Nghe vậy, Quý Tịch đột nhiên ý thức được một vấn đề. Nàng vừa xuyên vào cơ thể này nên không có quá nhiều ký ức về hành vi trước đó của nguyên chủ, nhưng hình như tɾong nguyên tác có nói nguyên chủ từng làm nhục hắn nên khiến Tạ Dung Sở hận nàng vô cùng. Bởi vậy nên cuối cùng Linh Tịch mới chết trên tay Tạ Dung Sở.
Vậy rốt cuộc hôm nay chàng ôm tâm trạng gì để lên giường với nàng? Người này cũng biến thái quá đi mất
Hệ thống “Ôi chao, sao số liệu này kỳ lạ thế nhỉ? Lúc hắn bóp cổ cô là số liệu tăng nhanh nhất. Khẩu vị của tên nhóc này đặc biệt ghê ta ”
Quý Tịch “…”
Ha ha, có thể không đặc biệt được ư?
Người ta sắp định giết nàng luôn rồi đó.
Sau khi ý thức được vấn đề này, Quý Tịch mất ngủ cả đêm, cảm thấy mình vẫn nên tạo chút hảo cảm với chàng mới có thể tăng giá trị hợp hoan lên nhanh chút. Nếu không thì dựa the0 tình tiết và thiết lập nhân vật tɾong kịch bản, nàng còn chưa kịp h0àn thành nhiệm vụ thì đã bị chàng giết trước rồi.
Vì thế rạng sáng ngày hôm sau, Quý Tịch liền sai người mang một xe vàng bạc châu báu và thuốc bổ đắt đỏ đến phủ của tên con tin kia.
Lúc này tɾong phủ của chàng đã có bốn, năm nam tử che mặt ngồi vây quanh Tạ Dung Sở.
Nghe gã sai vặt bên ngoài thông báo, mặt Tạ Dung Sở lập tức biến sắc.
“Ngươi nói công chúa Linh Tịch đưa gì đến?”
Gã sai vặt cũng không tin nổi, đáp “Điện hạ, là một rương đầy vàng bạc châu báu và nửa xe ngựa thuốc bổ thượng hạng.”
Mấy nam tử che mặt nhìn nhau, không hẹn mà cùng nhìn về phía Tạ Dung Sở.
Tạ Dung Sở nhíu mày dặn dò “Nhận giúp ta trước rồi vứt hết đi.”
Gã sai vặt hơi đau lòng “Nhưng mà đïện hạ, thoạt nhìn những thứ đó đắt đỏ lắm, ít nhất… ít nhất cũng có thể chống đỡ cho chúng ta tiền chi tiêu tɾong mấy năm…”
Tạ Dung Sở lạnh lùng liếc nhìn, gã sai vặt kia lập tức gục đầu đáp vâng rồi vội vàng lui xuống.