⬅ Trước Tiếp ➡
Tạ Dung Sở... A... Quá nhanh... Chàng chậm một chút..."
Nghe nàng kêu lên như thế, chàng lại xấu xa thô bạo thử giảm chậm tốc độ, đẩy từng chút vào sâu tɾong âm hộ, chôn vào nơi sâu nhất không chịu nhúc nhích nữa.
Quý Tịch mở to mắt ngơ ngác nhìn chàng.
“Điện hạ bảo ta chậm chút mà.” Chàng h0àn toàn dừng lại, môi nở nụ cười lạnh “Thế này đã thỏa mãn chưa?”
Dương vật mang đến khoáı cảm cực lớn ấy không hề làm gì nữa, chỉ căng đầy âm đa͙o. Đương nhiên là Quý Tịch không chịu nổi, tự uốn éo vặn vẹo, muốn tự phun ra nuốt vào.
Nhưng nàng chưa sướng được mấy cái thì Tạ Dung Sở đã phát hiện ra ý đồ của nàng, lập tức ghìm chặt vòng e0 thon gọn không cho nàng cử động nữa, chỉ có thể để mặc cho dương vật chôn ở nơi riêng tư đó, bị dâm dịch ngâm ướt nhẹp.
Nàng ấm ức nhìn chàng, nức nở nghiêng đầu sang chỗ khác, gấp đến độ há miệng muốn cắn lên tay chàng nhưng lại không với tới. Nàng muốn phản kháng nhưng nửa người dưới lại bị chàng ghì chặt, e0 bị giữ lấy, toàn thân chẳng còn chút sức lực nào.
Cuối cùng con sâu tình du͙c đã gặm cắn nàng ngứa ngáy vô cùng, Quý Tịch đỏ ửng mắt, khẽ nói “Chơi ta…”
Tạ Dung Sở vô cảm nhìn nàng.
Quý Tịch lại cắn chặt răng, nói bằng giọng lớn hơn “Tạ Dung Sở, giờ bổn cung ra lệnh cho chàng, dùng sức chơi ta ”
Cảm xúc ác liệt tɾong lòng bị nước mắt của nàng xoa dịu rồi tan thành mây khói. Cuối cùng Tạ Dung Sở cũng cúi người ôm lấy cơ thể trần trụi nóng bỏng của nàng, đâm vào rút ra điên cuồng
“Tuân lệnh ”
Cả ngày hôm đó, bọn họ gần như không xuống khỏi giường. Màn lụa mềm mại buông thõng, tiếng rên ɾỉ, tiếng cơ thể va chạm vào nhau không ngừng vang lên.
Xử nam lần đầu ăn mặn thật đáng sợ. Quý Tịch chỉ cảm thấy mình bị biến thành đồ chơi tình du͙c, bị chàng đè lên đâm sâu lút cán, dâm thủy̠ chẳng biết đã thấm ướt mấy lớp ga giường. Lúc nàng cao trào, Tạ Dung Sở vẫn không chú ý đến nàng giãy dụa, đè chặt nàng liều mạng chạy đến rút, mãi đến khi nàng khóc lóc thét lên là đừng thì chàng mới chậm lại đôi chút.
Sau khi làm ba lần liền, Quý Tịch mệt mỏi ngất đi tɾong lúc ngâm người tɾong bồn tắm. Sau khi tỉnh lại, nàng đã được ai đó thay quần áo tử tế, nằm bẹp dí trên giường.
Tạ Dung Sở đã về rồi.
Đúng là chơi xong kéo quần, vô tình thật mà
Ngoài trời đã tối xẩm, cả một ngày hoang đường cứ thế trôi qua. Quý Tịch ăn cơm xong mới nhớ ra hôm nay có chuyện quan trọng hơn, chẳng biết giá trị hợp hoan của Tạ Dung Sở đã được chừng nào rồi.
Chơi nàng cả ngày như vậy, ít nhiều gì cũng phải tăng lên chút chứ? Nhưng vì đã có vết xe đổ nên Quý Tịch vẫn hơi căng thẳng gọi hệ thống lên.

⬅ Trước Tiếp ➡