Từ Minh Trạch ngồi kế bên Bác Diên, lần đầu tiên xem Trì Lục trình diễn ở khoảng cách gần như vậy, thấy cô đi về phía bên này, thấp giọng nói “Tài năng của cô Trì đúng là đỉnh, rất hoàn hảo, quá chuyên nghiệp.”
Bác Diên không đáp nhưng trong lòng anh hoàn toàn đồng ý. Trì Lục là vậy, chỉ cần cô muốn thì dù có đường là đi lên trời cô đều hoàn thành tốt nhất. Từ Minh Trạch trông thấy bộ dạng Bác Diên nghiêm túc thì cũng không nhiều lời nữa.
Đến khi bóng dáng Trì Lục biến mất phía sau sàn diễn, Bác Diên mới thu hồi ánh mắt tập trung trên sàn diễn nãy giờ. Điện thoại rung lên, là em gái Bác Doanh gửi tin nhắn
Bác Doanh Anh??
Bác Diên ?
Bác Doanh Trì Tiểu Lục về nước?? Anh còn ở show diễn xem người ta trình diễn??
Bác Diên Thì sao?
Bác Doanh Anh nói xem, cô ấy trở về sao anh không báo cho em? Giờ em mua vé bay về còn kịp không?
Bác Diên Không kịp.
Bác Doanh Hai người quay lại rồi?
Bác Diên ?
Bác Doanh À à em xin lỗi, mà em muốn hỏi, hai người giờ hòa thuận à?
Bác Diên nhìn tin nhắn em gái một lúc, không phản ứng gì mà tắt luôn điện thoại. Mà giờ khắc này bên Bác Doanh, mờ mịt khi đối diện với show diễn đang được phát trực tiếp trong nước hiện giờ.
Ơ hai con người này Ngày xưa nói yêu đương nhau thì gạt cô, ít nhiều cô cũng là trợ thủ đắc lực của tình yêu hai người họ chớ
Tấm màn show trình diễn thời trang hạ xuống. Toàn bộ người mẫu cuối cùng đi ra một lần nữa, không khí nơi đây đạt đến đỉnh điểm.
Bác Diên vô tình đưa mắt lên sàn diễn, nét cười nhanh chóng vụt qua khóe mắt. Nhưng rất nhanh thôi, anh lại giấu đi tất cả.
Sau khi kết thúc, tất cả người mẫu rũ bỏ những bộ trang phục trên sàn diễn, tẩy đi lớp trang điểm mĩ miều giống hệt nhaụ Trì Lục vừa lăn lộn một trận xong, Viên Viên bên kia chạy tới, đưa sữa chua cho cô “Chị Trì Lục, uống chút đi, cẩn thận tụt huyết áp.”
Trì Lục cười, nhận lấy “Cám ơn.”
Viên Viên ghé vào tai cô nói “Lúc nãy Văn tổng mới tìm chị.”
Trì Lục cau mày “Tìm chị làm gì?”
“Anh ấy nói với em là muốn dẫn chị tham gia tiệc tối nay, để chị về khách sạn thay đồ.”
Trì Lục ”…”
Cô ngơ ngác nhìn chân mình một chút “Anh ta còn là con người sao?”
Viên Viên “?”
Trì Lục chỉ chỉ “Em giúp chị từ chối đi, chân không bị thương thì còn đi với anh ta, nhưng giờ làm sao đi được.”
Viên Viên gật đầu “Nếu không thì chị gọi điện cho anh ấy đi ạ?”
Thần sắc Trì Lục mệt mỏi đáp “Không muốn.”
Viên Viên “…”
Quyết định không tham gia buổi tiệc, Trì Lục để cho Viên Viên đẩy xe lăn đưa cô ra ngoài. Hôm nay truyền thông và khán giả đến tham dự show diễn đã rời đi không ít, không gian bên ngoài trở nên vắng lặng hẳn.
Mới đầu hè, gió đêm khiến con người khoan khoái.
Di động Trì Lục vang lên, là Văn Hạo gọi đến “Em không tham gia tiệc à?”
“Ừ.” Trì Lục ngẩng đầu nhìn đường phố xa xa ngoài kia, nhẹ giọng nói “Văn tổng, chân em bị thương mà ngài còn chèn ép nhân viên như thế thì có phải có chút quá đáng?”
Văn Hạo trầm mặc rồi lạnh giọng nói “Em có thể ngồi xe lăn tới.”
“…” Trì Lục nghẹn lời, im lặng nói “Em không muốn mình lên trang đầu tiêu đề ngày mai.”
Văn Hạo cười nhắc nhở cô “Bây giờ lên trang nhất rồi.”
”Hả?”
“Thế nào, còn không có lòng tin với chính mình à?” Văn Hạo mang ngữ điệu vui vẻ “Người mẫu quốc tế Trì Lục về nước tham gia show diễn thời trang, khi tấm màn kết thúc buông xuống, không đáng để lên hot search?”
Dĩ nhiên, trọng tâm chủ yếu đây là show thời trang đầu tiên trong nước của Trì Lục kể từ khi cô trở thành người mẫu quốc tế, nên xem như là lần đầu tiên. Trì Lục giật mình trong phút chốc, cười cười “Trước kia phải cám ơn Văn tổng đã cho em cơ hội như vậy.”