Trên bàn cách đó không xa có bình giữ nhiệt, cô nhảy qua vài bước cũng có thể với tay nhưng cô không muốn, nhân cơ hội này để cho Bác Diên đi lấy.
Bác Diên liếc nhìn cô rồi đứng dậy. Anh với tay cầm bình giữ nhiệt, đột nhiên hành động theo thói quen, mở nắp bình cho cô.
Trái tim hành động nhanh hơn lý trí, anh hơi cau mày định đóng nắp trở lại nhưng đã bị tiếng cười khanh khách kia vọng vào tai “Cảm ơn Bác tổng, sao anh biết tôi không mở được nắp bình?”
Bác Diên “…”
Cô đã biết còn cố ý.
Trước kia cô được nuông chiều, không chỉ là nắp bình nước mà ngay cả uống cũng bắt Bác Diên đút tới tận miệng. Nhưng cũng kỳ lạ là chỉ khi ở trước mặt anh thôi, khi có mặt những người khác thì cô như được tiêm máu gà, gì cũng có thể, gì cũng dám làm.
Uống vài ngụm thấm giọng, Trì Lục nhìn thời gian trên di động, được voi còn muốn leo lên trời “Bác Tổng, tôi muốn đi rửa tay.”
Bác Diên “Trợ lý đâu?”
“Bận hết rồi.” Trì Lục nói dối chẳng buồn chớp mắt “Không nên làm phiền người ta.”
Hai người giằng co đôi chút, Bác Diên chưa chịu thỏa hiệp “Ngồi xe lăn mà đi.”
“Không thích.”
Trì Lục từ chối chẳng buồn suy nghĩ, chỉ loạn xạ phía sau sân khấu “Trên nền đất đều là các vật dụng sẽ dùng đến, xe lăn đi không tiện lắm.”
Mỗi lần có show thời trang là phía sau khán đài loạn cào cào chẳng khác nào ổ chó, những đồ dùng như quần áo giày dép ném lung tung, làm gì có ai để ý đến.
Bác Diên im lặng mấy giây rồi nhìn cô “Thế em muốn thế nào?”
Trì Lục nháy mắt nói “Anh đỡ tôi như hôm qua là được.”
Bác Diên không từ chối nữa. Nhìn tư thế hai người mập mờ, sắc mặt Mạnh Xảo khó coi đi vài phần. Từ Thanh Nghiên nghe thế thì cười lạnh “Chị Mạnh, bây giờ chúng ta xem như vẫn ở trên đất người khác, nói chuyện chú ý một chút.”
Mạnh Xảo cắn môi dưới, liếc xéo Từ Thanh Nghiên “Ha, cô ta học được tí bản lãnh ở đây à.”
Mắt Từ Thanh Nghiên cũng không thèm dao động, đang đứng tám chuyện với thợ trang điểm, chỉ thuận miệng đáp “Tôi coi như cô đang khen Trì Lục vậ.y”
Manh Xảo nghẹn họng “Cô…”
Cô vừa muốn trả lời thì Văn Hạo đi từ bên kia qua đây, hắn ta nhìn chung quanh một lượt rồi nói “Trì Lục đâu?”
Nghe vậy Mạnh Xảo hừ một tiếng “Văn tổng, Trì Lục đi với Bác tổng rồi, còn đi đâu thì chúng tôi không rõ.”
Văn Hạo “..”
Hắn chỉ nhàn nhạt nói “Chuẩn bị thật tốt, chuẩn bị lên sàn diễn.”
Mạnh Xảo nhìn sắc mặt hắn ta nhợt nhạt, trông hơi tức giận. Cô ta hít một hơi sâu, cố gắng giữ hình tượng hoàn mỹ “Vâng, Văn tổng yên tâm.”
Văn Hạo đáp lại rồi vội vàng rời đi.
Mạnh Xảo vừa quay đầu gặp ngay ánh mắt của Từ Thanh Nghiên đang cười như có như không “Chị Mạnh cố lên nha.”
“…”
–
Show diễn chính thức bắt đầụ Vừa lúc tiếng nhạc cất lên, first face của show diễn mặc trang phục mùa thu từ trong bước ra.
Trì Lục là người khai màn đêm nay.
Hai năm qua ở nước ngoài đã khiến danh tiếng cô vang dội, là người mẫu tầm cỡ quốc tế. Mỗi một show diễn, cho dù là nhỏ hay lớn cô đều hoàn thành một cách xuất sắc.
Bác Diên chỉ mang thân phận là người cho thuê địa điểm tổ chức thôi nên rất nhiều vấn đề không cần anh quản lý, hoặc trực tiếp chỉ đạo, ở Giang Thành đã có người phụ trách quản lý.
Anh ở lại đây, chỉ vì một người.
Lúc Trì Lục bước ra, anh đang ngồi ở vị trí đối diện sàn diễn nên dễ dàng thấy từng cử động của cô. Mỗi một bước vung chân, mỗi một thần thái trên khuôn mặt dù rất nhỏ, thậm chỉ là cánh tay cô đung đưa như thế nào, anh là người chứng kiến rõ ràng nhất.
Trên sàn diễn chữ T, Trì Lục không hề có nét yếu ớt, chân mang cao gót, mặc bộ trang phục mùa thu mới nhất, từng bước đi trên sàn diễn đều có khí thế, trông không hề giống người con gái mới vừa trẹo chân khi nãy.