⬅ Trước Tiếp ➡
“Đừng ngủ nữa Dậy bắt đầu làm việc thôi ”
A Vì sao không để cô sờ xong đã??? Dù sờ một cái thôi cũng tốt rồi.
Thịnh Tuyết bực mình lăn lộn trên giường đất vài vòng, định phát tiết bất mãn trong lòng.
Suốt cả ngày hôm đó cô đều uể oải ỉu xìu, Cao Thành Bắc thấy cô như vậy tưởng cô không chịu nổi công việc nhà nông vất vả, trong lòng vô thức sinh ra cảm giác bất đắc dĩ, thầm nghĩ đúng là con nhóc yếu ớt.
Buổi chiều, làm xong việc nhà nông về đến nhà, Thịnh Tuyết đun một nồi nước nóng to chuẩn bị tắm rửa một lượt, sau đó lại đi tìm mèo. Đúng lúc ấy cô lại trông thấy một cục màu vàng nhảy qua cửa sổ vào nhà.
“Tiểu Thần Tài, là em à?” Lúc này Thịnh Tuyết quá hưng phấn đã quên mất cái tên cấm kỵ kia, cô lập tức buông gáo nước trong tay xuống, chạy về phòng mình.
“Meo ” Thấy cô vào phòng, Tiểu Tài Thần lập tức nhào vào lòng cô làm nũng bán manh.
“Chị nhớ em muốn chết Em đã đi đâu thế?” Thịnh Tuyết bế nó lên vừa sờ vừa thơm, vui mừng không kể xiết.
“Meo ” Tiểu Thần Tài dùng đôi mắt to tròn xanh biếc nhìn cô, giống như đang trả lời câu hỏi.
Một người một mèo thân thiết một lúc lâu, Thịnh Tuyết mới buông nó xuống “Sau này không được chạy lung tung nữa nhé Chị cũng sẽ không để người khác ném em đi đâụ Chúng ta hứa với nhau nào ”
“Meow ”
Nói xong, Thịnh Tuyết cầm một chân của nó lên, vỗ vào tay mình một cái.
Người nhà họ Thịnh biết Tiểu Thần Tài đã tự mình chạy về đều tấm tắc bảo lạ, đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy một con mèo thông minh như vậy.
“Bà nội, sau này cháu có thể nuôi nó rồi chứ?” Thịnh Tuyết đón nhận ánh mắt sắc bén khôn khéo của bà nội, không kiêu ngạo không siểm nịnh hỏi.
“Nếu mày có thể tự mình nuôi sống nó, tao không ý kiến.” Trước đó chính mình đã nói ra, Liễu Đông Chi sao có thể không biết xấu hổ thu lại. Bà cụ đành phải đổi sang cách khác làm khó dễ Thịnh Tuyết.
Từ ngày trông thấy Tiểu Thần Tài, Liễu Đông Chi đã không vừa mắt nó. Thời buổi này con người còn không thể ăn no bụng, dựa vào đâu con súc sinh kia lại được nuôi béo như vậy?
Phải lãng phí bao nhiêu lương thực chứ?
Bà ta không tin con nhóc này ngay cả bản thân còn không nuôi sống nổi, có thể có bản lĩnh nuôi sống thêm một con mèo
“Được, không thành vấn đề Cháu có thể tự mình nuôi sống nó ” Thịnh Tuyết đồng ý ngay không hề nghĩ ngợi, Tiểu Thần Tài là con mèo dì cô đưa cho cô trước khi qua đời, là mạng sống của cô, dù thế nào cũng không thể để mất
“Con nhóc này đúng là không biết trời cao đất rộng ” Liễu Đông Chi bĩu môi vẻ mặt khinh thường “Để tao xem mày chết đói trước, hay là con súc sinh kia chết đói trước.”
Vốn dĩ Trang Tiểu Phương định ngăn không cho cô nhất thời xúc động, kết quả cuối cùng vẫn không ngăn được.
Lý luận với Liễu Đông Chi xong, Thịnh Tuyết bị Trang Tiểu Phương kéo tới chỗ không người. Bà ấy nghiến răng nghiến lợi, dáng vẻ hận sắt không thành thép, sắc mặt tức giận “Con có ngốc không hả? Chính mình còn ăn không đủ no, con lấy đâu ra lương thực để nuôi sống nó?”
Nhìn cô con gái ngốc nghếch trước mắt, Trang Tiểu Phương thật sự muốn đánh cô một trận để cô tỉnh táo lại “Sao mẹ lại sinh ra một đứa con gái ngốc như con chứ?”
“… Con có cách của mình, mẹ đừng lo lắng.” Thịnh Tuyết không nhịn được co rụt bả vai, cả người căng thẳng, rất sợ bà mẹ trên trời rơi xuống này lại dùng bạo lực với mình.
“Con đó, cái tính tình cố chấp này y hệt cha con ” Trang Tiểu Phương hung hăng trừng mắt, quở mắng “Còn thất thần làm gì, không mau về phòng ngủ đi Sáng mai còn phải ra đồng làm việc đó ”
“Biết rồi, con đi ngay đây.” Biết Trang Tiểu Phương đang nóng giận, Thịnh Tuyết chạy nhanh về phòng không dám ra ngoài nữa, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.
⬅ Trước Tiếp ➡