⬅ Trước Tiếp ➡
“Em nhặt được ” Thịnh Tuyết dùng cành cây khô đập đập bụi cỏ xung quanh, trong lòng cầu mong một giây sau có thể nhìn thấy Tiểu Thần Tài mà cô mong nhớ.
“Hai người lên đây làm gì thế?” Mỗi ngày Cao Thành Bắc đều nhân lúc trời chưa tối hẳn chạy tới thác nước trên núi tắm rửa, hôm nay anh vừa vào núi đã trông thấy hai anh em Thịnh Tuyết cúi người, giống như đang tìm thứ gì đó.
“Anh Bắc, em đang tìm mèo giúp em gái ” Hai anh em nhà họ Thịnh và Cao Thành Bắc chơi với nhau từ nhỏ, tình cảm vô cùng thân thiết. Nhìn thấy Cao Thành Bắc, Thịnh Trạch Vũ lập tức đứng dậy bước qua.
Trong khoảnh khắc khi nhìn thấy Cao Thành Bắc, Thịnh Tuyết hơi mất tự nhiên, khuôn mặt nhỏ nổi lên một rặng mây hồng.
Thật ra Cao Thành Bắc cũng không tốt hơn cô là mấy, tuy rằng nhìn sắc mặt có vẻ rất bình tĩnh, nhưng ngọn lửa nóng bỏng trong lòng khi nhìn thấy cô lại bắt đầu dâng lên.
Cao Thành Bắc áp ngọn lửa trong lòng xuống, hỏi “Khụ Hai người đang tìm con mèo nào?”
“Con mèo em gái em nuôi chạy mất, lông màu vàng vô cùng béo.” Tuy rằng trên núi chỉ có ba người bọn họ, nhưng Thịnh Trạch Vũ vẫn tới gần anh, vừa khoa tay múa chân miêu tả vừa nhỏ giọng nói “Anh đừng nói với người ngoài nhé.”
Từ nhỏ, Thịnh Trạch Vũ đã nhận định Cao Thành Bắc là em rể mình, cho nên trong tiềm thức đã coi anh như người nhà, không hề đề phòng chút nào.
“Mau xuống núi đi, trời sắp tối rồi.” Cao Thành Bắc không yên tâm để hai anh em nhà họ Thịnh lắc lư lung tung trên núi “Để đến mai, ban ngày tôi sẽ tìm giúp hai người.”
“Cảm ơn anh Bắc, vậy chúng em xuống núi đây.” Thịnh Trạch Vũ nhìn sắc trời đã tối dần, đúng là không thể tiếp tục ngốc trong núi nữa, vì thế kéo Thịnh Tuyết định xuống núi.
“Ừ, hai người về nhớ phải nhìn đường cẩn thận, có chỗ trời mưa đất bị sụt lún đấy.” Trước khi đi, Cao Thành Bắc còn không quên dặn dò bọn họ.
“Được rồi, anh Bắc, chúng em sẽ cẩn thận.”
Nhìn theo bóng dáng Cao Thành Bắc vào núi, Thịnh Tuyết nghi hoặc hỏi “Muộn như vậy rồi, anh ấy vào núi làm gì?”
“Tắm rửa.” Thịnh Trạch Vũ chăm chú nhìn đường phía trước, rất sợ có cái hố nào mình không phát hiện ra.
“Tắm rửa à…” Thịnh Tuyết tưởng tượng ra bóng người anh tuấn dưới ánh trăng, rất muốn nhìn trộm…
“Anh ấy không sợ sói sao?”
“Ngọn núi này như vườn rau nhà anh ấy thôi, anh ấy hiểu rõ về nó hơn bất kỳ ai.” Thịnh Trạch Vũ chớp chớp mắt với cô, trêu ghẹo “Em không phải lo lắng thay cho anh ấy đâụ”
“Em không lo lắng ” Không biết câu nào của cô khiến Thịnh Trạch Vũ hiểu sai ý, cô trừng mắt cho anh ta một cái nhìn coi thường.
“Em đã quên năm anh Bắc mười lăm tuổi đã có thể tay không đánh chết một con lợn rừng rồi à? Như vậy còn phải sợ sói sao?” Nhắc tới chuyện này, trên mặt Thịnh Trạch Vũ tràn đầy kiêu ngạo như đang nói đến bản thân.
Đời này, người anh ta kính nể nhất chính là Cao Thành Bắc, sau đó mới tới anh Cả.
“Lợi hại như vậy?” Thịnh Tuyết không thể tưởng tượng nổi một cậu thiếu niên mười lăm tuổi làm cách nào mới có thể đánh chết được một con lợn rừng.
“Hả? Cuối cùng em cũng khen anh ấy lợi hại rồi ” Thịnh Trạch Vũ nhìn về phía cô, đùa giỡn “Nhớ năm đó, vì chuyện này em còn sợ tới mức rất nhiều năm không dám nói chuyện cùng anh Bắc.”
Hóa ra là như vậy… Cuối cùng cô đã hiểu được nguyên nhân vì sao Cao Thành Bắc cũng coi như cao phú soái trong thôn Đại Du, mà Thịnh Tuyết lại lựa chọn bỏ nhà ra đi rồi.
“Khi đó còn nhỏ tuổi, chưa hiểu chuyện.”

Đêm hôm đó, Thịnh Tuyết mơ một giấc mơ, cô mơ thấy mình tết tóc hai bên đứng dưới ánh đèn lấp lánh của buổi tiếc tối, lốp xe dự phòng thứ nhất đeo chiếc vòng bằng ngọc bích lên cổ cô trước mặt mọi người, cô đang định vươn tay lên sờ thử, thì bị một bàn tay của Trang Tiểu Phương vỗ tỉnh…
⬅ Trước Tiếp ➡