⬅ Trước Tiếp ➡
“A ” Tay La Khung còn chưa khỏi hẳn, cầm súng cũng chỉ là để làm màu mà thôi, nhưng thật không ngờ lại bị Hòa Đinh chặt bỏ rồi.
Hai người còn lại sợ tới mức sắc mặt tái mét, cùng quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ.
“La Khung, đừng ép tôi, nếu không tiếp the0 chính là mạng của anh ” Nếu không phải vì thật vất vả mới khôi phụcđược cục diện hòa bình, Hòa Đinh cô nhất định sẽ giết anh ta.
Nhẫn nại lại phải nhẫn nại, chưa bao giờ là phong cách của cô.
“Cút ” Hòa Đinh tức giận quát.
Hai người kia sợ tới mức tè ra quần lập tức nâng La Khung dậy bỏ chạy.
Hòa Đinh thu hồi đôi mắt lạnh lẽo khát máu, Lãnh Quân Trì nhìn cô, đôi mắt thâm thúy như biển nhìn cô thật sâụ
“Chờ tôi ” Lãnh Quân Trì không tiếp tục chần chừ nữa, bỏ lại hai chữ rồi chạy xuống chân núi.
Ánh trăng ảm đạm, Hòa Đinh nhìn bóng dáng của Lãnh Quân Trì đi xa, tɾong lòng lạnh lùng, chỉ mong anh thật sự sẽ không phụ lòng cô.
Ngày thứ hai sau khi Lãnh Quân Trì rời đi, Dino tới tìm Hòa Đinh.
“Có việc?” Vẻ mặt Hòa Đinh lạnh nhạt, từ tɾong ánh mắt tìm không thấy một tia cảm xúc nào.
“Anh ta đi rồi?” Dino trầm ngâm một lúc lâu mới hỏi, thật ra tɾong lòng anh ta vẫn hơi lo lắng liệu Lãnh Quân Trì có lừa gạt Hòa Đinh không.
Hòa Đinh nhẹ nhàng gật đầu, giọng nói bình thản như mây “Ừ, đi rồi.”
Thật ra, chuyện Lãnh Quân Trì bình yên vô sự rời khỏi núi Cách Ly tất cả mọi người đều đã biết, Dino tới hỏi chẳng qua cũng là muốn thăm dò.
Thử xem cô có cách nào khác để thoát khỏi đây không.
Trong lòng Hòa Đinh rấtrõ ràng, cô và Dino cho tới bây giờ cũng chưa từng chân chính tin tưởng lẫn nhaụ
Dino có thể một lần nữa ra tay giúp đỡ cô, chẳng qua cũng là vì chính bản thân anh ta.
Cho nên mới nói, con người đều ích kỷ.
“Anh ta còn sẽ quay lại sao?” Dino không nhịn được hỏi.
“Sẽ.” Hòa Đinh vô cùng kiên định nói, duy chỉ có lần này, Hòa Đinh nguyện ý tin tưởng một người.
“Hòa Đinh, nếu anh ta không trở lại thì sao?” Trong lòng Dino mơ hồ hơi lo lắng.
Lãnh Quân Trì cũng không phải là một nhân vật đơn giản gì, người này lòng dạ thâm sâu, ngày thường nhìn như nhẹ nhàng lạnh nhạt thế thôi, nhưng lại mang the0 một sự giảo hoạt xảo trá từ tɾong xương tủy.
Hòa Đinh trực tiếp đuổi người, cô không phải vì bảo vệ Lãnh Quân Trì, mà là không muốn tâm trạng của mình bị quấy rối.
Dino hơi cứng đờ, thấp giọng nói “Hòa Đinh, hy vọng càng lớn thất vọng càng nhiều, cũng có lẽ cả đời này chúng ta đều không thoát khỏi đây được.”
Sắc mặt Hòa Đinh lạnh như băng, cô trực tiếp bỏ qua lời nói của Dino.
Dino bất đắc dĩ lắc đầu, xoay người đi ra khỏi biệt thự.
Bàn tay cầm kim tiêm của Hòa Đinh chậm rãi dừng lại, đôi mắt tɾong trẻo nhưng lạnh lùng hơi dại ra, cô nghiêng đầu nhìn bầu trời âm u ngoài cửa sổ, ánh mắt lúc sáng lúc tối.
Ngày thứ ba sau khi Lãnh Quân Trì rời đi, cả ngọn núi Cách Ly tựa hồ như đều trở nên tĩnh lặng, liên tục ba ngày mưa kéo dài, tɾong không khí tràn ngập mùi nước hôi thối khó chịụ
Hòa Đinh cầm ô kiên trì đi đến nơi Lãnh Quân Trì rời đi để chờ đợi, nhưng vẫn không đợi được người đến.
Độ tín nhiệm của cô đối với Lãnh Quân Trì đang tiêu hao từng chút một, đến cuối cùng không còn lại bao nhiêụ
Mãi cho đến ngày thứ mười, Hòa Đinh vẫn không nhìn thấy người ở rừng sâu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười châm chọc “Ngu ngốc, mày làm sao còn có thể tin tưởng người khác chứ, đáng đời bị lừa ”
Tự giễu một phen, cô xoay người rời đi.
Hôm sau, lúc chạng vạng tối, hôm nay là một ngày trọng đại của núi Cách ly, mỗi năm vào thời điểm này đều có phạm nhân mới được đưa vào.
Lúc này, cánh cửa duy nhất trên núi Cách Ly sẽ được mở ra, hơn nữa chỉ mở có năm phút sẽ đóng lại.
⬅ Trước Tiếp ➡