⬅ Trước Tiếp ➡
Người nọ the0 dõi bọn họ lập tức ngã xuống đất bỏ mình, mà người còn lại sợ tới mức xoay người bỏ chạy, Hòa Đinh ma͙nh mẽ đuổi the0, một tay đè người ngã xuống đất, dùng sức vặn cổ một cái, chỉ nghe răng rắc một tiếng, người kia liền không còn hơi thở.
Động tác của cô rấtnhanh chuẩn, không chút do dự nào, tàn nhẫn như báo.
Lãnh Quân Trì nhìn dáng vẻ máu lạnh của Hòa Đinh nhưng lại không cảm thấy đáng sợ, thậm chí là tɾong tiềm thức còn mang the0 một tia tình cảm khó có thể nói rõ.
Xử lý xong hai tên này, hai người tiếp tục tiến vào tɾong bóng đêm, hai mươi phút sau, bọn họ đi tới nơi lần trước Hòa Đinh đưa Lãnh Quân Trì tới.
Trong vũng bùn vẫn tản ra mùi hôi thối của thi thể, nhưng hai người đều mặt không đổi sắc.
“Đi nhanh đi, sớm quay lại.” Ánh mắt tɾong trẻo nhưng lạnh lùng của Hòa Đinh sáng ngời tựa như ánh trăng trên bầu trời đêm, sắc mặt không vui không buồn của cô lại mang the0 vẻ quật ℭường.
“Hòa Đinh, cám ơn cô đã tin tưởng tôi.” Tâm trạng Lãnh Quân Trì hơi phức tạp.
“Muốn cảm kích tôi thì tranh thủ thời gian đi.” Hòa Đinh lạnh nhạt nói.
“Ừ.” Lãnh Quân Trì khẽ gật đầu, cất bước vượt qua tấm biển cảnh báo màu đỏ.
Hai người đều trở nên căng thẳng, sinh tử chỉ cách nhau một ranh giới.
Lãnh Quân Trì đối với trang phụcphi công trên người vẫn rấtcó lòng tin, bộ quần áo này là dùng vật liệu trang phụcvũ trụ chịu nhiệt cao chế tạo thành, hẳn là sẽ không có nguy hiểm đến tính mạng.
Chỉ là không biết có nữa hay không.
Lúc tới gần máy cảm ứng sóng đïện, Lãnh Quân Trì chậm rãi dừng bước, anh thử vươn tay ra thăm dò một phen.
Quả nhiên tay vừa mới vươn ra đã bị máy cảm ứng sóng đïện cảm ứng được, xẹt một tiếng, liền có tia lửa phát ra.
Và lớp ngoài của găng tay cũng có dấu hiệu muốn cháy.
Hòa Đinh nhìn anh chăm chú, đồng thời cũng cảnh giác động tĩnh xung quanh.
Lãnh Quân Trì không do dự, cất bước xông ra ngoài.
Từng ánh sáng lửa đïện lóe lên, rầm rầm rung động, tia đïện màu xanh lam giống như một con rồng chạy tán loạn khớp nơi, làm cho người ta kinh hồn bạt vía.
Ánh mắt Hòa Đinh từ đầu đến cuối đều không rời khỏi người Lãnh Quân Trì, sau khi anh đi ra ngoài, trang phụcphi công trên người lập tức bốc lên từng tia lửa.
Lãnh Quân Trì vội vàng lăn hai vòng trên mặt đất tiêu diệt, lúc đứng dậy, trang phụcphi công trên người đã rách nát, thủng lỗ chỗ, còn tản ra mùi cháy khét.
Anh còn nghĩ nếu may mắn, nói không chừng bộ đồ phi công này không bị thiêu hủy quá mức nghiêm trọng, như vậy anh có thể cởi ra ném lại cho Hòa Đinh.
Hòa Đinh tiến lên vài bước, nhìn bộ đồ phi công bị thiêu hủy rách nát, ánh mắt tối sầm, dặn dò “Đi mau đi.”
“Hòa Đinh, chờ tôi, sẽ không quá lâu đâụ” Lãnh Quân Trì nhìn cô, trải qua nhiều ngày ở chung cùng cô, anh đối người phụ nữ trước mắt chưa nói tới thích, nhưng lại vô cùng thưởng thức.
“Mẹ nó, thằng oắt kia quả nhiên tự mình bỏ chạy rồi ” La Khung không biết từ nơi nào chạy ra, chửi ầm lên, phía sau còn có hai người đi the0.
Xem ra, thấy hai người phái đi the0 dõi bọn Hòa Đinh không trở về báo tin, La Khung liền tự mình tới tìm.
“Đi mau ” Hòa Đinh đuổi Lãnh Quân Trì, lấy dao phẫu thuật từ tɾong túi da trâu ra, hai tròng mắt ánh lên tia lạnh lẽo.
La Khung giơ súng nhắm ngay Hòa Đinh, muốn dùng cách này uy hiếp Lãnh Quân Trì, bảo anh quay lại.
Nhưng Hòa Đinh phản ứng cực nhanh, dao giải phẫu lấp lánh ánh bạc được cô sử dụng͟͟ linh hoạt, tɾong chốc lát, cô đã đi tới trước mặt La Khung, ánh mắt cô lạnh lùng trở nên hung ác âm hiểm.
Tay cầm dao vung lên, La Khung chỉ thấy trên mặt đất rơi xuống một bàn tay và một khẩu súng lục, đợi đến khi anh ta kịp phản ứng, mới phát hiện là tay của mình.
⬅ Trước Tiếp ➡