Chương 54
Người đàn ông cao gần bằng Thu Dật Bạch, thân hình gầy, làn da trắng, vẻ ngoài cực kỳ đẹp trai, chỉ là sử lạnh lùng toát ra lại không phù hợp với khuôn mặt đẹp trai của anh ta lắm.
"Văn tiên sinh?"
"Văn Khải An." Người đàn ông hơi gật đầu, mặt nở nụ cười, "Cậu chính là người sáng nay nói chuyện với tôi Thu Dật Bạch?"
"Phải, đây là bạn gái tôi, Tả Ninh."
Văn Khải An gật đầu với Tả Ninh "Xin chào."
"Xin chào Văn tiên sinh." Tả Ninh căn bản không hiểu rõ tình hình chỉ có thể lễ phép mà mỉm cười.
"Trước tiên đem đồ vật cho tôi xem đi."
"A?"
Tả Ninh hoàn toàn không phản ứng kịp nhưng Thu Dật Bạch lấy ra cái bao đựng chiếc hộp gỗ màu đỏ đưa cho Văn Khải An.
Đó là chiếc hộp cô dùng để đựng vòng phỉ thúy, cô căn bản không biết Thu Dật Bạch bỏ vào bao lúc nào.
Văn Khải An tiếp nhận chiếc hộp mở ra, lấy hai mảnh ngọc ra nhìn một lúc rồi nhíu mày "Quả thực rất nghiêm trọng, hai người đợi một lát tôi đi kiểm tra môt chút."
Dứt lời khi anh đã cầm cái hộp ngồi trở lại bàn, kéo ngăn kéo lấy dụng cụ ra, cúi đầu cẩn thận nghiên cứu những mảnh ngọc.
Tả Ninh khó hiểu nhìn Thu Dật Bạch, Thu Dật Bạch ôm cô ngồi xuống một bàn gỗ đặc chế, cười nói "Anh đã quên nên nói cho em biết về công việc của Văn tiên sinh, anh ta là một chuyên gia phục chế đồ cổ."
Giương cung bạt kiếm
Edit Tiểu Sa
Beta
Hazik
Giương
cung
bạt kiếm tình huống nghiêm trọng, muốn đánh nhaụ
Chuyên gia phục hồi cổ vật.
Thực ra nghe là đã hiểu, Tả Ninh đại khái có thể hiểu được nhưng bình thường rất ít nghe qua cho nên khó tránh khỏi việc tò mò.
Văn Khải An giải thích "Chính là bậc thầy phục hồi các loại cổ vật bị hư hại."
Dứt lời anh giơ lên mảnh ngọc trong tay với Tả Ninh "Thứ này của cô không phải cổ vật, nhưng có người nhờ vả nên tôi sẽ tận lực giúp đỡ."
Tả Ninh sửng sốt vài giây, đột nhiên từ ghế đứng lên, có chút lo lắng "Vậy có thể phục hồi lại được không? Có thể không có vết nứt không? Hay là phải nạm vàng?"
Văn Khải An tỉ mỉ xem lại chốc lát, lúc này mới gật đầu khẳng định "Có thể, không cần phải nạm vàng, cũng không có vết nứt nhưng cần phải có thời gian."
"Thật sự có thể...Phục hồi nguyên trạng được sao?"
Tả Ninh kích động nhìn Thu Dật Bạch đang mang vẻ mặt cưng chiều tươi cười, cô lập tức nhảy vào lòng ngực anh, cười ra tiếng sau đó hôn mạnh anh một cái, "Cảm ơn anh, Thu Dật Bạch."
Thu Dật Bạch vẻ mặt đắc ý "Thế nào? Cái này cũng được xem là một sự bất ngờ không tệ đúng không?"
"Rất tốt rất tốt, tốt vô cùng " Tả Ninh từ đầu đến cuối đều vui sướng, "Thu Dật Bạch, em cảm động quá, em yêu anh chết mất "
Nhìn người phụ nữ trong lòng giống như đứa trẻ nhảy qua nhảy lại, đặc biệt là ánh mắt tình yêu ngập tràn, thể xác và tinh thần Thu Dật Bạch đều dao động, cũng không màng có người ngoài ở đây, liền hung hăng hôn xuống cái miệng nhỏ kiều diễm ướt át của cô.
"Nghe nói hôm nay đoàn phim nghỉ một ngày, tôi còn tưởng rằng đạo diễn Thu thông cảm cho nhân viên công tác, không nghĩ tới lại chạy tới đây ung dung tự tại."
Âm thanh quen thuộc truyền đến, Tả Ninh sợ tới mức đẩy Thu Dật Bạch ra, giương mắt nhìn đến cửa phòng sách chính là giọng nói của Du Hạo Nam.
"Sao anh lại ở đây?"
Du Hạo Nam hừ lạnh một tiếng, vẫn bộ dáng ngông cuồng như cũ "Đây là nhà của tôi, sao tôi lại không ở đây?"
Khóe môi Văn Khải An hơi mỉm cười "Đã từng là nhà của anh ta, sau đó bị tôi mua lại."