Chương 53
Âm thanh phanh xe vang vọng trong tiểu khu yên tĩnh, bàn tay thon dài nắm chặt tay lái có chút trắng bệch "Em chưa từng nghĩ cùng anh kết hôn sao?"
Tính tình của anh trước giờ đều rất tốt, lần đầu tiên thấy dáng vẻ của anh như vậy, trong lòng cô bất giác có chút sợ hãi "Em...Ngày đó đã nói với anh, giữa chúng ta có rất nhiều vấn đề, còn có cha mẹ anh bên kia..."
"Anh cũng đã nói với em, việc anh muốn cưới ai chỉ có anh mới có thể làm chủ, em quên rồi?"
Tả Ninh đương nhiên không quên, loại chuyện này nói thì dễ dàng nhưng đến lúc đó làm sao có thể đơn giản như vậy?
Nhìn bộ dáng cô sốt ruột lại khó xử, Thu Dật Bạch cắn môi, xoay người, ánh mắt nghiêm túc nhìn cô chằm chằm "Nói cho anh biết, có phải trước giờ em đều không nghĩ tới muốn có một tương lai với anh? Cho nên lần trước ở nhà hàng anh nói muốn đưa em về gặp cha mẹ, em mới phản ứng như vậy?"
"Ngày đó... Đồng ý quen anh em đã nói rồi.."
"Ngày đó là ngày đó hiện tại là hiện tại Chúng ta đã ở bên nhau lâu như vậy, em vẫn không nghĩ tới sao?"
"Lâu sao? Chúng ta ở bên nhau tổng cộng hai mươi ba ngày, chúng ta quen biết nhau cũng chỉ mới bốn mươi ngày."
Thu Dật Bạch ngơ ngác mà nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, rốt cuộc dựa vào ghế không nói một lời.
Trong lòng Tả Ninh bất ổn, bây giờ căn bản không biết nên làm thế nào. Cô vẫn luôn cho rằng mỗi người bọn họ họ đều hiểu rõ ràng vấn đề này nhưng cô đã sai rồi.
Trước giờ đã nói không kết hôn vì tình yêu, chẳng lẽ cô thật sự quá khắt khe?
Lại nói tình trạng giữa cô và Thu Dật Bạch, lấy gì để nói đến chuyện kết hôn?
Đừng nói là kết hôn, nếu không phải gặp được Thu Dật Bạch cô còn cho rằng chính mình cả đời này sẽ không yêu đương.
Cứ như vậy trầm mặc hồi lâu, Thu Dật Bạch nhẹ nhàng thở dài, thấp giọng nói "Hôm nay anh không phải là muốn đưa em về nhà, tuy rằng có từng nghĩ tới nhưng xem ra bây giờ không thể được nữa."
Tả Ninh ngây ngốc " Vậy anh... Rốt cuộc muốn đưa em đi đâu?"
Tuy rằng cô rốt cuộc đã nhẹ nhàng thở ra rồi lại có chút lúng túng, cô có phải tự mình quá đa tình hay không? Hơn nữa...Còn chọc cho anh tức giận?
"Đưa em đi gặp một người."
Thu Dật Bạch khởi động xe, thấy anh không có biểu hiện gì Tả Ninh cũng không dám chủ động nói chuyện với anh, chạy thêm một đoạn dài nữa chiếc xe thể thao màu lam mới dừng lại trước một căn biệt thự.
Anh vẫn như cũ giúp cô cô mở cửa xe, nắm tay cô đi vào bên trong trong tựa như chưa có chuyện gì xảy ra.
Chuông cửa vang lên hai lần liền có bảo mẫu đến mở cửa, xác nhận thân phận của Thu Dật Bạch sau đó cho họ đi vào.
Căn biệt thự trang trí rất đơn giản nhưng vừa thấy những vật được bày biện ở bên trong liền biết rất xa xỉ, hơn nữa chủ nhân nơi này rất có địa vị.
Bảo mẫu nói không cần đổi giày trực tiếp dẫn hai người lên tầng hai, tiến vào một phòng sách rất lớn.
Phòng sách hai bên trái phải đều có một giá sách bằng gỗ rất lớn, giá sách bên trái để rất nhiều sách, còn giá sách bên phải là các loại đồ cổ, gốm sứ, sản phẩm nghệ thuật thủ công.
Rõ ràng tầng một là thuộc về một người trẻ tuổi phong cách hiện đại nhưng đến phòng sách này những loại đồ cổ cho cô cảm giác tương phản giữa hai con người.
Trên bàn gần cửa sổ cổ kính là một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, nghe thấy tiếng động liền lập tức đứng lên xoay người chào đón.