⬅ Trước Tiếp ➡
Lời nói của bà như một quả bom nổ tung bên tai, Trường Hoan siết chặt lấy di động, tim đập thình thịch như muốn lao ra khỏi lồng ngực, “Mẹ, mẹ nói gì cơ? Hướng Viễn đưa Đâu Đâu đi đâu? Mẹ có biết không? Đi từ khi nào… Đã đi được bao lâu rồi…”
 
“Sao thế? Có chuyện gì à?” Thẩm Bội Nghi không hiểu ra sao, chuyện này cũng từng xảy ra rồi mà. Lục Hướng Viễn vẫn rất thích Đâu Đâu, thỉnh thoảng mà rảnh rỗi thì anh ta sẽ đưa thằng bé đi công viên trò chơi. Có thế thì bà mới yên tâm giao đứa bé cho anh ta chứ.
 
Trường Hoan không biết mình đã cúp máy từ bao giờ, Lục Hướng Viễn đưa Đâu Đâu đi từ hai tiếng trước, chỉ nói là đưa thằng bé tới Thành Đô chơi một ngày, ăn tối xong thì anh ta sẽ đưa nó về.
 
Trường Hoan bảo taxi quay đầu xe lại để về Thành Đô, sau đó cô gọi cho Lục Hướng Viễn.
 
Tuyệt vọng như cỏ dại không ngừng sinh sôi trong lòng cô, Đâu Đâu chỉ là một đứa bé ba tuổi, chỉ cần một chút ngoài ý muốn là thằng bé có thể chết ngay. Hơn nữa, Đâu Đâu vẫn luôn thân thiết với Lục Hướng Viễn, cậu bé chưa bao giờ biết đề phòng anh ta, nếu anh ta muốn làm gì thì đúng là dễ như trở bàn tay.
 
Cô gọi rất nhiều lần nhưng Lục Hướng Viễn không nghe. Từng giây từng phút trôi qua, nỗi tuyệt vọng càng lúc càng lớn, điện thoại cũng sắp hết pin rồi. Cô có cảm giác mình chỉ là một con kiến bé tí xíu trong thế giới to lớn này, nhỏ bé đến mức mà mặc cho mưa gió vùi dập, mặc cho vận mệnh dắt mũi, không thể phản kháng.
 
Đầu mùa hè, cứ đến giữa trưa là nắng rất gắt và nóng vô cùng, người đi đường đều mướt mát mồ hôi, lưng áo ướt sũng. Lúc này, ở trung tâm thành phố Thành Đô, trên một quảng trường đang trong quá trình xây dựng, quảng trường Tinh Diệu, có một chiếc ô tô màu đen đỗ tại đây, toàn bộ cửa kính đều có một lớp màn che lại, kín mít làm người không thể nhìn vào bên trong.
 
Bởi vì là giữa trưa nên nơi này không có một bóng người. Ánh nắng nóng bỏng chiếu thẳng lên chiếc xe không hề được che chắn, nhiệt độ trong xe không ngừng tăng cao, giờ đã hơn bốn mươi độ rồi.

2: Đứa bé bị nhốt trong xe
 
Nếu có người tới gần chiếc xe thì có thể nghe thấy những tiếng động rất nhỏ, đó là tiếng thở thoi thóp, đó là tiếng động dùng đầu đập vào cửa kính để muốn gọi người cứu, là hành động theo bản năng muốn sống sót của một đứa bé ba tuổi. Thằng bé sắp hôn mê đến nơi rồi, dưới ánh nắng chói chang như thế này, trong xe độ ấm rất cao, không khí bức bối làm cho cậu nhóc bị cảm nắng nghiêm trọng, mất nước, đại tiểu tiện đều không khống chế được…
Cậu bé rất yếu, tiếng đập đầu vào cửa xe càng lúc càng nhỏ, dù cho bây giờ có ai tới gần cũng chưa chắc đã nghe thấy gì.
 
Cách đó rất xa, trong một chiếc Land Rover màu đen, điều hòa mở mát lạnh, người đàn ông mặc tây trang màu đen có khuôn mặt tuấn tú ngồi trên ghế, lạnh lùng nhìn chiếc ô tô màu đen như được nướng dưới nắng hè chói chang kia.
 
Di động vẫn kêu không ngừng, toàn là Nhiếp Trường Hoan gọi đến.
 
Anh ta không nghe máy thì cô nhắn tin liên tục.
 
Ái chà, lo lắng như vậy mà còn bảo đứa bé này không có quan hệ máu mủ nào với cô thì quá buồn cười.
 
Lúc đầu khi nhìn mấy tấm ảnh đó thì anh ta chưa tin tưởng hoàn toàn, nhưng giờ đây anh ta không còn chút nghi ngờ nào nữa.
 
Tình cảm thời niên thiếu của anh ta đối với Nhiếp Trường Hoan không hề giả dối. Anh ta yêu cô, dù cho cô biệt tăm biệt tích trong quãng thời gian anh ta khổ sở gian nan nhất trong đời, dù cho cô quay về vòng tay của anh ta khi mọi chuyện xong xuôi, khi mà anh ta lại thăng quan tiến chức, thì anh ta cũng không bận tâm mà tiếp nhận cô, đính hôn với cô, thậm chí đã quyết định bắt đầu chuẩn bị hôn lễ của hai người.
 
Nhưng Nhiếp Trường Tình lại nói cho anh ta biết, một năm kia, cái năm mà anh ta rơi xuống đáy vực ấy, cô biệt tăm biệt tích là vì sinh con cho người đàn ông khác.
 
Mà đứa bé đó chính là Đâu Đâu, là đứa bé trai mà mẹ cô nuôi dưỡng bên người ba năm nay.
 
Tính tuổi của thằng bé thì thực sự trùng khớp với thời gian cô mất tích.
 
Anh ta có thể chấp nhận sự phản bội thời niên thiếu của cô nhưng không thể chấp nhận được việc cô sinh con cho người đàn ông khác.
⬅ Trước Tiếp ➡