Chương 11
Nhiếp Trường Tình chậm rãi bước đến cạnh giường, hơi cúi người, đôi môi đỏ kiều diễm cong lên, giọng nói ngọt ngào mềm mại, “Ừm… Khi đó, em vừa có kinh lần đầu thì phải… Chị mất tích một năm, người ta đều nói, chị chạy trốn với tên đàn ông nào đó, họ nói, bụng chị rất to… Anh Hướng Viễn suốt ngày say rượu, em đau lòng quá nên đi khuyên anh ấy, lại không ngờ rằng…”
Nhiếp Trường Tình che miệng cười, “Nói thật với chị, anh Hướng Viễn lợi hại thật đấy… Tối hôm đó em đau muốn chết, chị à, chị không biết, lúc đó em còn đang phát dục nên chỗ này đau ơi là đau…”
Cô ta vừa nói vừa chỉ ngực mình, hai má ửng đỏ, “Nhưng anh ấy chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả, vừa hôn vừa cắn, đến hôm sau, ngực em toàn vết xanh tím chị ạ…”
“Chị, chị có tư cách gì mà muốn tranh với em chứ? Mẹ chị là bại tướng của mẹ em, đến một đứa con trai cũng không sinh được, thật là… Chị là con gái ruột của cha thì thế nào? Người cha thương yêu nhất vẫn là em, không phải sao?”
“Hướng Viễn ưu tú như vậy, chỉ có em mới xứng với anh ấy. Nhiếp Trường Hoan, chị dựa vào cái gì mà gả cho anh ấy chứ? Bằng cái thân hình tàn hoa bại liễu này ư? Chị à, lúc em theo Hướng Viễn, em mới chỉ mười lăm, em vẫn còn trinh…”
“Còn nữa, chị, vai nữ thứ số ba trong “Trường ca thiên hạ” của chị đã bị tổ đạo diễn đổi rồi… Người ta cảm thấy em thích hợp hơn chị, chị, chị đừng giận, chị cứ dưỡng bệnh cho tốt, thân thể là tiền vốn mà…”
Nhiếp Trường Tình nói một thôi một hồi mà Nhiếp Trường Hoan chỉ nằm đó không nói lời nào. Cô nằm trên giường, mặt tái nhợt lại vẫn đẹp như tranh. Nhiếp Trường Tình nhìn cô như vậy liền nhịn không được mà siết chặt nắm đấm.
Cứ như đang đấm vào bông vậy, Nhiếp Trường Hoan càng bình tĩnh, càng không có phản ứng thì Nhiếp Trường Tình càng giận dữ, càng khó chịu.
Cô ta cúi đầu, ngón tay trắng nõn khẽ vuốt ve chiếc nhẫn ở ngón giữa, một lát sau, cô ta cong môi, bước gần thêm một bước, nói, “Đúng rồi, chị, em quên không nói với chị một việc, không biết ai nói với Hướng Viễn là cái tên con hoang mà mẹ chị đang nuôi thực ra chính là tên nghiệt chủng mà chị đã sinh trong một năm mất tích kia…”
Trường Hoan đột nhiên mở bừng hai mắt làm Nhiếp Trường Tình giật nảy mình. Trong khoảng cách gần như vậy, đôi mắt đen nhánh, trong suốt của cô nhìn cô ta chằm chằm, ánh mắt sắc bén như dao làm cho Nhiếp Trường Tình nhịn không được mà thấy chột dạ, vội lùi lại nửa bước.
“Nhiếp Trường Tình, tốt nhất là cô bớt vênh váo một chút đi, cô đừng quên, con người ai cũng có điểm giới hạn, ai cũng có nghịch lân cả, nếu cô chạm đến điểm đó thì tôi vẫn có cách để đối phó cô đấy!”
Nhiếp Trường Tình nghe vậy liền theo bản năng mà hít sâu một hơi, rồi không cam lòng lườm Nhiếp Trường Hoan, “Chị à, chị đừng uy hiếp em, em có lòng tốt mới nói cho chị việc này. Từ lúc sáng sớm, Hướng Viễn đã lái xe tới chỗ mẹ chị rồi, tốt hơn là chị nên cầu nguyện cho đứa con hoang kia bình an vô sự đi chị ạ.”
Nhiếp Trường Tình nói xong liền rời khỏi phòng bệnh, ra đến tận thang máy mà cô ta vẫn còn tức đến đau cả ngực. Cái đồ đê tiện Nhiếp Trường Hoan này chỉ vì có chứng cứ chứng minh Tần Phương Hoa là kẻ thứ ba thông đồng với Nhiếp Tuân nên cứ dùng nó uy hiếp cô ta. Để mãi thế này thì không được, cô ta vì nó mà lùi bước bao lần rồi. Tốt hơn hết là cô ta vẫn nên tìm cách lấy lại chứng cứ đó rồi hủy đi, chứ chẳng lẽ cô ta cứ để mặc cho Nhiếp Trường Hoan đắn đo cả đời sao?
1: Đứa bé bị nhốt trong xe
Tốt hơn hết là cô ta vẫn nên tìm cách lấy lại chứng cứ đó rồi hủy đi, chứ chẳng lẽ cô ta cứ để mặc cho Nhiếp Trường Hoan đắn đo cả đời sao?
Quản lý từng nói với cô ta, một khi “Trường ca thiên hạ” phát sóng thì nhân vật Phàn Anh Cô của cô ta chắc chắn sẽ nổi tiếng rất nhanh. Nhân vật này thậm chí có thể so sánh với Mạc Tuyết Diên mà Dương Mịch đóng trong “Mỹ nhân tâm kế”. Quả thật là một vai diễn người nào đóng thì người đó sẽ nổi tiếng. Có vậy cô ta mới không từ thủ đoạn nào mà cướp vai diễn này của Nhiếp Trường Hoan, cô ta muốn cướp đi mọi cơ hội làm cô nổi tiếng, muốn giẫm cô dưới lòng bàn chân của cô ta cả đời này!
Trong phòng bệnh, Trường Hoan nghe Nhiếp Trường Tình nói xong thì không màng cơ thể đang suy yếu vì một ngày một đêm chưa ăn uống gì mà ngồi phắt dậy, rút kim truyền dịch rồi rời khỏi bệnh viện.
Cô và Lục Hướng Viễn định cư tại Thành Đô, mẹ cô thì ở trong một huyện nhỏ cạnh thành phố này. Sau khi Đâu Đâu sinh được một tháng thì cô đưa thằng bé về để mẹ cô chăm sóc. Lục Hướng Viễn cũng gặp thằng bé mấy lần nhưng anh ta chỉ biết thằng bé là đứa trẻ mồ côi mà mẹ vợ bế về nuôi.
Trường Hoan vẫy một chiếc taxi đi thẳng về huyện nhỏ.
Trên đường, Thẩm Bội Nghi gọi điện cho Trường Hoan, giọng bà nghe rất vui, “Hoan Hoan à, sao hôm nay đột nhiên Hướng Viễn lại tới thăm mẹ và Đâu Đâu thế? Con còn ở trường quay ư? Sao hai đứa không về cùng nhau…”
Trường Hoan nghe bà nói mà ngây ngẩn cả người, tai ù ù như có một đoàn kỵ binh với giáo vàng và ngựa sắt đang hành quân bên tai, ánh nắng chói chang đâm thẳng vào mắt cô, nước mắt sinh lý chảy ra.
Thẩm Bội Nghi vẫn vui vẻ nói tiếp, “Hướng Viễn mang nhiều đồ tới đây lắm, nó bảo là hôm nay rảnh nên muốn đưa Đâu Đâu ra ngoài chơi nửa ngày. Đâu Đâu vui đến nhảy cẫng lên, lại vẫn còn nhớ mà hỏi tại sao con không về cùng…”