⬅ Trước Tiếp ➡
Khi nàng thành thân với Tạ Dịch Chu, trước sau chỉ vài tháng, Tạ Hàn Chiếu vốn không ở kinh thành. Ngay cả hôm thành hôn, hắn cũng không về, nghe nói khi ấy đang điều tra án ở Đồ Châụ
Mấy ngày trước buổi tiệc xuân, hắn mới quay về kinh.
Đêm đó, là lần thứ hai Chúc Diệu Thanh gặp hắn.
Hắn ngồi nghiêm chỉnh trong xe ngựa, vận trường bào xanh thẫm, búi tóc vấn gọn cài ngọc quan trắng, khí chất công tử quý tộc toát ra từ trong từng động tác cử chỉ.
Nàng thở gấp, sắc mặt đỏ bừng, túm lấy tay áo hắn, “Tiểu thúc, phiền ngài giúp ta.”
Hắn nghiêm nghị giữ mình “Ngươi muốn ta giúp thế nào?”
“Chỉ cần đưa ta về phủ là được.”
Trong đôi mắt đen nhánh của hắn cuộn trào thứ cảm xúc khó phân biệt “Ta giúp ngươi.”
Sáng hôm sau, khi Chúc Diệu Thanh tỉnh lại bên cạnh Tạ Hàn Chiếu, nàng mới nhận ra đêm ấy đã hoang đường đến mức nào.
Rõ ràng nàng nhớ mình nói là đưa về phủ, sao lại đưa lên giường?
Khi nàng hỏi lại, hắn chỉ thản nhiên đáp “Là ngươi tự dán lên ta.”
Chúc Diệu Thanh cười lạnh với cách nói đó.
Nhưng chuyện đã xảy ra, nàng còn có thể làm gì?
Sau đêm ấy, nàng luôn cố gắng tránh mặt hắn, nhưng có trốn thế nào cũng trốn không thoát.
Thời gian càng dài, nàng càng thấy rõ hơn.
Một khi đã vướng vào Tạ Hàn Chiếu thì khó lòng thoát khỏi.
Nàng không thể ở lại lâu, cũng không muốn mãi bị trói buộc trong nhà họ Tạ, bị nhốt lại nơi thượng kinh này.
Nàng muốn đi, rời khỏi Hầu phủ bốn bề tường cao.
Hôm sau, bầu trời âm u nặng trĩu, từng đám mây đen dày đặc kéo dài đến tận viện Thọ An nơi lão phu nhân ở.
Trong viện Thọ An, hương khói nghi ngút, hương thơm trầm lắng lan tỏa khắp nơi.
Đại phu nhân đưa Chúc Diệu Thanh và Tạ Xuân Hiểu đến thỉnh an.
Hôm nay thân mẫu của Tạ Dịch Chu là Lâm di dương, vì nhiễm phong hàn nên không đến, thay vào đó là con gái bà ta là Tạ Xuân Hiểụ
Chúc Diệu Thanh âm thầm thở phào nhẹ nhõm, mỗi lần gặp Lâm thị, bà ta đều không quên bắt bẻ chỉ trích vài câu, nàng đã sớm chán ghét.
Hôm nay đại phu nhân còn dẫn theo một biểu cô nương chưa xuất giá.
Trên chính đường, lão phu nhân ngồi ở vị trí cao, tay cầm chén chè hạt sen, trước tiên nói đến chuyện hôn sự của Tạ Hàn Chiếu “Hôm qua bàn chuyện hôn sự cho Hàn Chiếu vẫn chưa có kết quả, việc hôn nhân của nó, ngươi còn phải để tâm hơn nữa.”
Đại phu nhân vội đáp “Mẫu thân nói phải, con đã bảo người soạn lại danh sách, lát nữa con sẽ chọn kỹ vài người hợp mắt hơn.”
“Ừ, ngươi là mẫu thân, trong lòng có tính toán là tốt rồi.”
Đại phu nhân nghiêng đầu ra hiệu cho cô nương phía saụ
Lục Nhã lập tức hiểu ý, đứng dậy thi lễ với lão phu nhân “Nhã nhi vấn an lão phu nhân.”
Đại phu nhân tươi cười giới thiệu “Mẫu thân, đây là cô nương bên nhà mẹ đẻ con, từ nhỏ đã đọc nhiều thi thư, tính tình cũng trầm ổn. Con nghĩ sau này khi Hàn Chiếu thành thân, có thể đưa nàng vào viện làm thiếp, mẫu thân thấy sao?”
Chúc Diệu Thanh âm thầm đánh giá Lục Nhã một lượt.
Đích xác là một mỹ nhân.
Mấy hôm trước nàng đã nghe nói có một biểu cô nương vào phủ, đại phu nhân vẫn chưa cho ra mặt, thì ra là đã có toan tính từ trước.
Lão phu nhân đặt chén chè sen lên bàn, đưa mắt nhìn thiếu nữ đang đứng giữa đường.
“Ừ, cũng được, năm nay Hàn Chiếu đã hai mươi, trong phòng không có thông phòng, cũng chưa có thiếp, nếu trước ngày cưới đưa người vào cũng chẳng sao.”
Đại phu nhân gật đầu “Mẫu thân nói phải, dù gì nó cũng còn trẻ, trong viện sớm có người chăm sóc cũng tốt.”
Chúc Diệu Thanh nghe vậy chỉ thấy buồn cười.
Lục Nhã cảm tạ lão phu nhân và đại phu nhân xong liền ngoan ngoãn ngồi xuống.
Chẳng bao lâu sau, Nhị phòng và Tam phòng cũng lần lượt đến.
Tạ Hàn Chiếu vừa hạ triều sớm, người còn mặc nguyên bộ triều phục màu đỏ, theo sương sớm bước vào.
⬅ Trước Tiếp ➡