Nàng đã chán ghét hầu phủ, trong lòng luôn hướng về thế giới ngoài kia.
Đêm động phòng hoa chúc của hắn, chính là ngày lành để nàng rời khỏi hầu phủ.
Nhưng dù nghĩ vậy, nàng lại không dám thể hiện ra chút nào.
Cách xưng hô của hắn với nàng cũng đã thay đổi.
Chúc Diệu Thanh biết rõ lúc này không thể chọc giận hắn.
Ánh mắt nàng khẽ phủ một tầng bi thương “Tất nhiên là không vui rồi.”
Nàng lại vươn cánh tay trắng nõn vòng qua cổ hắn, giọng nói khẽ khàng như mang theo mị hoặc “Ngươi cưới vợ rồi, ta biết phải làm sao đây?”
Chúc Diệu Thanh rất hiếm khi đối với hắn như vậy, khiến trong lòng Tạ Hàn Chiếu nổi lên từng đợt sóng ngầm.
Hắn chẳng hề nhận ra ý đồ xấu đang ẩn giấu trong đáy mắt nàng.
Giọng hắn cũng theo đó mà khàn hẳn đi “Ta tự có sắp xếp.”
Sắp xếp gì chứ?
Chính thất của hắn, chắc chắn phải là tiểu thư khuê các được tuyển chọn kỹ càng.
Chẳng lẽ muốn nàng làm thiếp trong viện của hắn?
Phủ An Định Hầu là gia tộc quyền quý chân chính, sao có thể chấp nhận chuyện như thế?
Chứ đừng nói đến nhà họ Tạ, ngay cả Chúc Diệu Thanh nàng cũng không thể chấp nhận.
Ngoài cửa, giọng thị vệ thân cận của Tạ Hàn Chiếu vang lên “Tiểu hầu gia, hầu gia mời ngài đến viện Thọ An một chuyến.”
Chúc Diệu Thanh thu tay về “Ngươi đi nhanh đi, đừng để phụ thân đợi lâụ”
Tạ Hàn Chiếu vén lọn tóc bên má nàng ra sau tai, kéo kéo chăn gấm đắp lên người nàng “Đêm lạnh, đừng vì mát mẻ nhất thời mà quên giữ ấm.”
“Ừm.” Nàng đáp qua loa.
Hắn đứng dậy, tay vẫn nắm lấy chiếc yếm nàng vừa mặc, sải bước rời khỏi phòng.
Đợi đến khi bóng hắn đi xa, Chúc Diệu Thanh mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.
Nếu như nhà họ Chúc không suy sụp, người được gả cho Tạ Hàn Chiếu bây giờ vốn nên là nàng.
Cha nàng từng là quan tam phẩm trong triều, thời kỳ huy hoàng nhất thậm chí còn có thể lấn át cả nhà họ Tạ.
Khi ấy, đích trưởng tử phủ An Định Hầu đã có hôn ước với đích nữ nhà họ Chúc.
Thế nhưng tám năm trước, cha nàng bị cuốn vào một vụ mưu phản, hoàng đế niệm tình cũ tha cho nhà họ Chúc khỏi tội chết.
Cha nàng sớm cáo lão hồi hương, sau mấy năm lưu lạc khắp nơi, cuối cùng lại trở về thành Cẩm Quan.
Nàng từng nghĩ hôn ước với hầu phủ đã chẳng còn giá trị gì nữa.
Nào ngờ một năm trước, người hầu phủ lại bất ngờ đến cửa cầu thân.
Người đến tự xưng là đích trưởng tử hầu phủ, thực chất lại là con thứ, chỉ là được ghi tên dưới danh nghĩa đại phu nhân.
Danh nghĩa là đích trưởng tử Tạ Dịch Chụ
Hôn thư chỉ viết đích trưởng tử, không hề ghi rõ tên.
Tạ Dịch Chu đến nhà, lễ nghĩa chu toàn, nhà họ Chúc quan sát vài ngày thấy hắn xử sự đâu vào đó.
Thế là đồng ý gả Chúc Diệu Thanh.
Ngày nàng gả vào phủ, quân địch bất ngờ tấn công thành Ung Châu, khi đó Tạ Dịch Chu là giáo úy trong quân, đêm động phòng còn chưa kịp uống rượu hợp cẩn đã say xỉn mặc giáp ra trận.
Nàng không nhớ nhung, cũng chẳng luyến tiếc.
Dù sao trước ngày cưới, hai người cũng chỉ gặp nhau đúng một lần.
Ba tháng sau, nàng sống trong hậu viện, không đợi được phu quân quay về, mà chỉ đợi được tin hắn tử trận sa trường.
Câu trước cửa quả phụ thị phi nhiều quả thật không sai chút nào.
Chúc Diệu Thanh dung mạo xinh đẹp, vừa đặt chân đến thượng kinh đã khiến bao người chú ý.
Lúc trước Tạ Dịch Chu không có mặt trong kinh, những kẻ có ý xấu với nàng đã không ít, đến khi tin hắn tử trận truyền về, những người đó càng thêm trắng trợn.
Tháng ba năm nay, phủ Thân Vương tổ chức một buổi tiệc xuân, nàng vô tình uống nhầm ly rượu có thuốc.
Nàng cố gắng chịu đựng, một đường lảo đảo chạy trốn, cuối cùng lỡ tay lên nhầm một chiếc xe ngựa phía sau vương phủ.
Mà người ngồi trong xe chính là Tạ Hàn Chiếụ