⬅ Trước Tiếp ➡

Rất nhanh, một cô gái thời thượng xinh đẹp bước vào. Giữa tiết thu, cô ta mặc một chiếc váy đầm liền màu trắng, bên ngoài khoác áo choàng mỏng màu tím nhạt.
Màu tím quyến rũ, người cô ta cũng kiều mị, đi đường mang theo một làn gió thơm, là mùi hương cao cấp pha trộn giữa nước hoa, phấn sáp và son phấn, khiến người ta thấy thư thái.
Cô ta vừa vào cửa, lập tức dán ánh mắt lên người Từ Bạch.
"Bà là ai?" Tiêu Châu cau mày hỏi.
Cô gái kia chuyển ánh mắt sang cô bé "Em là A Bảo phải không? Em thật sự rất xinh đẹp. Chị có mang quà cho em."
Cô ta từ trong túi xách lấy ra một con thỏ thủy tinh, nhỏ nhắn tinh xảo.
Cô ta đưa cho Tiêu Châụ
Tiêu Châu không nhận "Bác gái, bác giữ lại mang về cho con mình chơi đi. Bác đến làm gì? Cha tôi cặp kè với con gái bác à?"
Sắc mặt cô gái kia xấu đi rõ rệt.
Cô ta chỉ khoảng hai mươi, gò má đầy đặn, ăn mặc tinh tế, vậy mà Tiêu Châu lại hận không thể dán bốn chữ "già nua xấu xí" lên mặt cô ta.
"A Bảo, phải biết lễ phép." Trên cầu thang, vang lên giọng của Tiêu Lệnh Huyên.
Lười biếng, thản nhiên.
"Anh Huyên, lúc trưa anh đi có làm rơi súng này." Cô gái kia từ trong túi xách lấy ra một khẩu súng ngắn có bao da, nòng súng hướng về phía mình, đưa qua.
Tiêu Lệnh Huyên nhận lấy “Làm phiền rồi. Kêu người mang qua là được."
"Em cũng tiện đường, đang định đến rạp hát. Buổi tối anh Huyên có bận gì không? Em mua hai vé xem kịch rồi." Cô ta cười nói.
Tiêu Lệnh Huyên "Không ra ngoài đâu, mấy hôm nay mệt quá."
Lại nói "Đã đến rồi thì ở lại ăn cơm chung."
Anh giới thiệu đơn giản Tiêu Châu và Từ Bạch, rồi giới thiệu cô gái này, nói cô ta là tiểu thư Đào gia bên Hồng Môn, tên là Đào Linh Hề.
Tính cách Đào Linh Hề không tệ, ăn nói khéo léo, làm việc rất chu toàn.
Trên bàn ăn, Từ Bạch không nói một lời.
Tiêu Lệnh Huyên giữ cô ở lại ăn cơm vốn là có vài điều cấm kỵ trong công việc cần dặn dò, bây giờ cũng không tiện nói.
Đào Linh Hề nói một hồi, liền nhắc đến cha của Từ Bạch.
"Từ tiểu thư, gia đình cô dạo này khó khăn lắm phải không?" Đào Linh Hề quan tâm hỏi "Nhưng cô cũng đừng quá đau lòng. Qua ít hôm nữa, mấy tin tiêu cực của cha cô, mọi người cũng sẽ quên thôi, sẽ không nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường nữa."
Từ Bạch "…"
"Ăn cá đi." Tiêu Lệnh Huyên đột nhiên gắp miếng thịt cá đã gỡ xương vào bát của Từ Bạch.
Từ Bạch "Cảm ơn Tứ gia."
Đào Linh Hề nhìn về phía cô.
Tiêu Châu cũng gắp thức ăn cho Từ Bạch "Chị ăn món vịt này đi."
Từ Bạch cũng cảm ơn cô bé.
Đào Linh Hề im lặng vài giây.
Ăn cơm xong, Đào Linh Hề là người tạm biệt trước.
Từ Bạch nghe thấy Tiêu Châu hỏi Tiêu Lệnh Huyên "Cha qua lại với bà ta à? Người gì mà quê mùa quá vậy."
Lại nói "Vạch trần điểm yếu của người khác giữa chốn đông người, chỉ thiếu nước mắng thẳng vào mặt chị Từ, bà ta đúng là không có nhân phẩm. Chị Từ có chọc gì bà ta đâụ"
Tiêu Lệnh Huyên cầm ly nước trên bàn lên, uống hai ngụm mới đáp "Sẽ không tìm mẹ kế cho con đâu, căng thẳng cái gì chứ."
"Cha có thể tìm mẹ kế cho con mà." Tiêu Châu nói, chỉ về phía Từ Bạch "Chính là chị ấy."
Ánh mắt Tiêu Lệnh Huyên nhìn Từ Bạch, mày hơi nhíu lại.


⬅ Trước Tiếp ➡