⬅ Trước Tiếp ➡

Từ Bạch nhìn thấy Tham mưu trưởng của Tiêu Hoành là Tống Kình, anh ta ra mặt xử lý đám chủ nợ, bảo họ không được đến nữa.
Trong thời gian ngắn, căn lầu nhỏ trong hẻm chỉ còn lại ba mẹ con Từ Bạch và bà nội, cùng người giúp việc già.
Mẹ có chút sợ hãi.
"Là thiếu soái." Từ Bạch nói thật với mẹ "Con không nghe lời anh ta nên anh ta không vui. Anh ta vốn muốn giúp chú hai phát tài, giống như đề bạt chú ba vậy. Bây giờ thiếu soái không thoải mái nên phát điên, muốn mượn tay người khác giết chết chú hai."
Mẹ nghe xong, toàn thân run lên "A Hoành sao? Có khi nào là hiểu lầm không, trông cậu ấy có vẻ…"
Đoan chính chững chạc, cao quý lịch sự.
Nhưng Từ Bạch đã thấy sự tàn bạo thoáng qua trong mắt anh ta.
Tiêu Hoành không hề dễ chung sống như vẻ bề ngoài.
"Mẹ, chúng ta rơi vào hoàn cảnh này thì đừng quan tâm người khác trông thế nào." Từ Bạch nói "Ít nhất, bây giờ bên tai cũng yên tĩnh rồi."
Mẹ sững sờ nhìn cô.
"Mẹ thương hại họ à?" Từ Bạch hỏi mẹ.
Mẹ không dám trả lời.
"Thời buổi này, nếu chúng ta lương thiện sẽ bị người khác phụ bạc. Mẹ, lòng đồng cảm không đáng một xụ" Từ Bạch nói.
Mẹ quay người đi, không nói gì nữa.
Căn lầu ồn ào, dường như trong một đêm biến thành nhà hoang, mẹ và em gái Từ Tích ra vào đều vô cùng cẩn thận, bà nội không ra khỏi cửa, luôn ở trong phòng niệm kinh tụng Phật.
Từ Bạch có được giấc ngủ ngon đầu tiên sau khi về nước.
Tiêu Lệnh Huyên đã mấy ngày liền không về dinh thự ở số 7 đường Đồng Dương.
Chiều lúc bước vào cửa, anh liền nhìn thấy Thạch Phong, phó quan mà anh sắp xếp đi theo Từ Bạch.
"Sư trưởng." Thạch Phong đứng dậy, cung kính hành lễ.
Tiêu Lệnh Huyên rất ít khi mặc quân phục, người ở Nam Thành đều gọi anh là Tứ gia.
Từ năm mười hai tuổi, anh đã phá lệ vào học trường quân sự, lăn lộn trong quân đội hơn mười năm, người anh dùng bên cạnh đều là tuyển chọn từ trong quân.
Bản thân anh cũng mang một chút thói quen giữ lại từ trường quân sự, ví dụ như anh mặc quần áo, nhất định sẽ cài nút áo trên cùng.
Chỉ là sự phóng túng đã ngấm vào xương máu anh, những sự chỉn chu bên ngoài này, ngược lại rất dễ bị xem nhẹ.
"Trong nhà thế nào?" Tiêu Lệnh Huyên hỏi.
Thạch Phong bây giờ chủ yếu phụ trách đưa đón Từ Bạch. Tiêu Lệnh Huyên hỏi như vậy, chính là hỏi Từ Bạch mấy ngày nay thế nào.
"Từ tiểu thư rất ngoan ngoãn, sống chung với Đại tiểu thư cũng rất tốt. Đại tiểu thư không nổi giận, lúc thay thuốc cũng không đánh người." Thạch Phong nói.
Tiêu Lệnh Huyên gật đầu, sải bước đi vào.
Phía sau anh là một tùy tùng khác, tên là Thạch Thành.
Thạch Thành và Thạch Phong là anh em ruột, cả hai đều là tâm phúc của Tiêu Lệnh Huyên.
"Mấy ngày nay tâm trạng sư trưởng không tốt à?" Thạch Phong hỏi anh trai mình.
Thạch Thành "Hỏi linh tinh gì thế."
"Anh ấy trông rất bực bội."
Thạch Thành không nói gì, nhấc chân đi vào.
Tiêu Lệnh Huyên đi thẳng một mạch đến tòa lầu nhỏ của con gái.
Tiêu Châu không ở lầu hai, người hầu nói cô bé đang ở vườn hoa sau phơi nắng.
Lầu hóng mát ở một góc trong vườn hoa, có kê bàn ghế, Từ Bạch và Tiêu Châu ngồi quay lưng về phía cổng vườn hoa.
"“Châu”, viết thế nào rồi?" Giọng của Tiêu Châụ
Tiêu Lệnh Huyên dừng bước.


⬅ Trước Tiếp ➡