Cô bé mới bảy tuổi, lanh lợi quái lạ. Tiêu Lệnh Huyên cảm thấy cô bé như vậy có thể tự bảo vệ mình nên cũng không yêu cầu cô bé thay đổi.
Nhưng liên tiếp phỏng vấn hơn hai mươi y bác sĩ, anh cũng cảm thấy phiền.
Anh túm cổ áo con gái "Con mà còn kén chọn nữa, cha sẽ ném con ra đường để con tự sinh tự diệt."
Con gái không sợ anh "Con luyện công phu chân từ lúc ba tuổi, chân của con quan trọng nhất. Nếu con mà què thì con sẽ hận cha cả đời. Đợi cha già rồi, con cũng đánh gãy chân cha."
Cho nên, vẫn phải tìm nữ bác sĩ.
Từ Bạch tự tiến cử, lại đưa ra bằng tốt nghiệp, Tiêu Lệnh Huyên đành coi như ngựa chết thì cứu như ngựa sống, đưa cô ra sân saụ
Tiêu Lệnh Huyên dừng lại trước cửa một căn biệt thự kiểu Tây tinh xảo, nói với Từ Bạch "Cô bằng lòng uống loại phân nước tıểu, hay là loại rắn rết?"
"Đều được."
"Vậy cô bằng lòng bị rạch mặt, hay là lòng bàn tay?"
"… Mặt."
"Cô muốn từ lầu hai nhảy xuống hay là treo mình trên dây thừng trong phòng năm phút?"
"… Nhảy xuống."
Tiêu Lệnh Huyên "Được, tuổi còn nhỏ đã biết kiếm tiền không dễ. Lát nữa cô cứ làm theo là được."
Từ Bạch theo anh lên lầụ
Trong căn phòng rộng rãi, một chiếc giường sắt kiểu Tây rất lớn, cô bé mặc bộ đồ ngủ màu hồng đang nằm ngửa trên đó, tay xoay xúc xắc chơi.
Cô bé trông vô cùng xinh đẹp, có đôi mắt rất giống Tiêu Lệnh Huyên, tròng mắt đen láy, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo như búp bê sứ.
"Bác sĩ mới đến phỏng vấn." Tiêu Lệnh Huyên giới thiệu tùy ý, rồi ngồi xuống chiếc sofa lớn bên cửa sổ.
Anh châm thuốc, một tay tùy ý gác lên tay vịn sofa, ngón tay thon dài đều đặn, mu bàn tay nổi gân xanh.
Tiêu Châu quan sát Từ Bạch.
"Chị là bác sĩ?"
"Tôi là sinh viên tốt nghiệp y khoa, vẫn chưa vào làm ở bệnh viện." Từ Bạch nói.
Tiêu Châu hỏi đơn giản vài câu, Từ Bạch đều trả lời.
"Tôi chỉ có một yêu cầụ" Tiêu Châu cuối cùng nói.
"Bây giờ chỉ còn một yêu cầu thôi sao? Không phải ba cái à?" Tiêu Lệnh Huyên khẽ nhả khói.
"Chị ấy xinh đẹp, con thích chị ấy mà ba không thích chị ấy, nên đặc biệt ưu đãi." Tiêu Châu nói.
"Sao biết cha không thích?"
"Vì chị ấy không có ngực." Tiêu Châu nói.
Hai cha con cùng nhìn về phía Từ Bạch.
Từ Bạch nghiến chặt răng hàm, không né tránh ánh mắt của họ, yên lặng đứng đó.
"Chậc."
Âm thanh này là của Tiêu Lệnh Huyên phát ra.
Mang quá nhiều hàm ý.
Từ Bạch nhớ đến khói thuốc súng trong căn lầu nhỏ nhà mình, nhục nhã thế nào cô cũng có thể chấp nhận.
"Chị đi tát cha tôi một cái, công việc này sẽ thuộc về chị." Tiêu Châu đưa ra yêu cầu của mình.
Ánh mắt Tiêu Lệnh Huyên nhìn Từ Bạch đầy ẩn ý, không nổi giận.
Từ Bạch nhìn Tiêu Châu "Chỉ một yêu cầu này thôi đúng không?"
"Đúng vậy."
Từ Bạch đi về phía Tiêu Lệnh Huyên.
Tiêu Lệnh Huyên chau mày, nhìn người phụ nữ đang đến gần, lại nhả ra một ngụm khói.
Từ Bạch đi đến trước mặt anh, thấp giọng nói một câu "Tứ gia, mạo phạm rồi."
Tay phải cô nhẹ nhàng giữ má Tiêu Lệnh Huyên, tay trái ra tay cực nhanh, một cái tát rất giòn giã.
Trong phòng yên tĩnh.
Đầu Tiêu Lệnh Huyên hơi nghiêng về sau, trong lúc lắc lư, mái tóc chải ngược có một lọn tóc rơi lòa xòa xuống, vừa hay rơi ngay trên xương mày anh.