⬅ Trước Tiếp ➡

Từ cổng lớn đi vào, bên trong lối đi quanh co, vậy mà lại có xe kéo.
Ngồi xe kéo đi một đoạn trong vườn mới đến trước một tòa lầu nhỏ.
Tòa lầu trang trí huy hoàng, nhưng đèn đuốc ảm đạm.
Từ Bạch bị dẫn đến cửa một căn phòng.
Đẩy cửa ra, bên trong là một bàn mạt chược, khói thuốc mờ mịt, hòa cùng mùi rượu và mùi phấn son, ấm áp lạ thường.
Tiêu Lệnh Huyên ngồi ở vị trí sát phía Nam, trong lòng ôm một cô gái yêu kiều, đang bốc bài. Anh tùy ý châm một điếu thuốc, tóc đều chải ngược ra sau, để lộ gương mặt điển trai trời ban.
Cúc áo sơ mi bung mở, lồng ngực vạm vỡ lộ ra một nửa, đường nét cơ bắp rõ ràng.
"Tứ gia, tôi tên Từ Bạch, lần trước ở Bằng Duyệt Lâu đã gặp qua anh." Từ Bạch nhẹ giọng mở lời.
Tiêu Lệnh Huyên khẽ nhả khói thuốc, con ngươi đen thẫm trong bóng tối như có mũi nhọn, yên lặng liếc nhìn cô "Không nhớ rõ lắm."
Từ Bạch đứng ở đó.
Cô còn định lên tiếng, Tiêu Lệnh Huyên khẽ "suỵt" một tiếng "Đừng ồn, lát nữa tôi thua bài sẽ nổi nóng đấy."
Từ Bạch đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.
Một lát sau, Tiêu Lệnh Huyên thắng.
Người đàn ông ngồi đối diện anh, đột nhiên run rẩy "Tứ… Tứ gia, thật không phải tôi, ngài cho tôi thêm…"
Cánh tay Tiêu Lệnh Huyên rất dài, vượt qua bàn tóm lấy cổ áo người đàn ông.
Anh mặc áo sơ mi đen, lúc dùng sức cánh tay căng cứng, đường nét cơ bắp bị áo sơ mi bọc lấy vô cùng rõ nét.
Không biết anh lấy con dao từ đâu ra, nhanh như chớp.
Người đàn ông kêu lên thảm thiết.
Một ngón tay bị chặt đứt, lăn đến bên chân Từ Bạch.
Từ Bạch khẽ lùi lại nửa bước, lòng bàn tay đã rịn một lớp mồ hôi.
"Hôm nay tha cho mày." Tiêu Lệnh Huyên đẩy cô gái gợi cảm bên cạnh ra, đứng dậy, nói với người đàn ông đang gào khóc vì ngón tay đứt "Nếu lần sau còn không biết điều như vậy nữa thì không chỉ là ngón tay của mày đâụ"
Anh vòng qua bàn mạt chược, đi đến bên cạnh Từ Bạch, quét mắt nhìn cô từ trên xuống dưới "Cô là vợ chưa cưới của Tiêu Hoành?"
"Vâng."
"Tên nghiệt súc đó lần trước cho nổ nhà tôi, cô nghe nói chưa?"
Anh thật sự rất cao, khẽ cúi người nói chuyện với Từ Bạch, mùi thuốc lá thanh mát, làn da sẫm màu nơi cổ áo, tỏa ra từng đợt hơi nóng.
Móng tay Từ Bạch bấm sâu vào thịt, giữ giọng nói bình tĩnh "Đã nghe qua. Nhưng anh ta là anh ta, tôi là tôi. Anh ta rất chán ghét tôi, chúng tôi sắp từ hôn rồi."
Tiêu Lệnh Huyên đứng thẳng lên một chút.
"Cô đến có chuyện gì?"
Từ Bạch nói rõ lý do đến một cách ngắn gọn súc tích.
Khi cô nói chuyện, âm cuối cắn chữ hơi chậm, nhưng không hề điệu đà, ngược lại khiến người ta nghe rõ từng âm của cô.
Chuyên nghiệp, vững vàng.
Tiêu Lệnh Huyên chần chừ vài giây, rồi đưa cô ra khỏi phòng đánh bài.
"Tính tình con gái tôi giống tôi, không dễ đối phó đâụ Nếu cô có bản lĩnh ở lại bên cạnh con bé thì lương tháng sẽ là năm mươi đồng bạc." Tiêu Lệnh Huyên nói.
Con gái Tiêu Lệnh Huyên là Tiêu Châu bị ngã gãy chân, bác sĩ nối xương nói cần người biết chút y thuật chăm sóc bên cạnh, nếu không có thể để lại di tật.
Nam Thành vừa hay có nữ bác sĩ.
Đáng tiếc, Tiêu Châu không hài lòng một ai.


⬅ Trước Tiếp ➡