⬅ Trước Tiếp ➡
“Trì Tảo Tảo, em đang làm gì?”
Giọng nói vô cùng nghiêm khắc, Trì Tảo Tảo còn chưa kịp phản ứng, bức vẽ đã bị cô giáo dùng một tay đoạt đi.
Cô ngẩn ra, trong lòng suy nghĩ, chết rồi.
Sau khi cô giáo xem xong kiệt tác của cô, tức giận đến phồng má trợn mắt: “Bây giờ đã sắp thi đại học, thế mà em còn có thời gian vẽ cái này?”
Cô giáo tức giận cầm bức vẽ lên bục giảng, nghiêm khắc quát: “Buổi chiều tan học, gọi phụ huynh tới, còn nữa, lấy tất cả vở ghi chép, chép lại toàn bộ hai lần cho tôi.”
“……”
Trì Tảo Tảo vừa nghe, nhất thời hoảng sợ, hai chân như nhũn ra.
Gọi phụ huynh? Cô dám gọi cha mẹ tới trường sao? Khẳng định là không dám, vậy làm sao bây giờ?
……
Buổi chiều, các bạn học tan học về nhà, chỉ có Trì Tảo Tảo bị cô giáo bắt ở lại văn phòng, chờ gọi phụ huynh tới, nếu không sẽ không cho cô về nhà.
Cô không có cách nào khác, đành phải gọi điện thoại cho Diệp Khuyết.
Diệp Khuyết vốn là 6 giờ tan tầm, nhưng vì Trì Tảo Tảo, cho nên anh phải về trước một giờ.
Lúc nhìn thấy Trì Tảo Tảo ở văn phòng, vẻ mặt anh rất nghiêm túc, dáng vẻ lạnh băng, dường như muốn ăn cô vậy.
Trì Tảo Tảo học anh giả bộ, vờ như không thấy.
Cô giáo ba mươi mấy tuổi nhìn thấy Diệp Khuyết phong độ bất phàm, dáng vẻ anh tuấn, nhanh đứng dậy tiếp đón: “Xin hỏi anh là……”
“Phụ huynh của Trì Tảo Tảo.” Diệp Khuyết làm việc giỏi giang, quyết tuyệt mà tàn nhẫn, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Cô ấy làm sao vậy?”
Giáo viên vừa nghe là phụ huynh của Trì Tảo Tảo, trong lòng không khỏi thầm nghĩ, đây là cha của Trì Tảo Tảo?
Cha em ấy trẻ như vậy? Không có khả năng.
Cho nên, đây có thể là anh trai của Trì Tảo Tảo.
“Là thế này này!” Cô giáo bày ra một bộ dáng “dạy con phải tôn thầy”, đưa bức vẽ của Trì Tảo Tảo cho Diệp Khuyết: “Anh xem, bây giờ đã tới gần kỳ thi đại học, các bạn học đều đang khẩn trương học tập, cầm đuốc soi đèn đêm ngày đều học, nhưng Trì Tảo Tảo nhà anh lại còn nhàn rỗi nằm trên bàn học vẽ cái này, ôi, người trên bức vẽ, tại sao lại giống anh như vậy?”
Giáo viên còn muốn cầm bức vẽ so sánh một chút, nhưng đã bị Diệp Khuyết thu lại, vẻ mặt xin lỗi nói: “Cô ấy còn nhỏ tuổi không hiểu chuyện, còn không biết thi đại học quan trọng thế nào, sau khi trở về, tôi nhất định sẽ dạy dỗ cô ấy, xin lỗi cô giáo.”
Đây là lần đầu tiên cô giáo nhìn thấy người đàn ông tuấn mỹ vô song như vậy, hơn nữa, còn đặc biệt nho nhã lễ độ, tuy rằng nhìn qua dáng vẻ có lạnh lùng, phỏng đoán cũng là vấn đề về tính cách đi!
Nhưng nếu so về tuổi tác, so với tiểu thịt tươi đầy đường như bây giờ, mấy bà già như cô ta làm sao có thể nhịn mà không chảy nước dãi ba thước, làm sao có thể không lưu luyến sắc đẹp của người đàn ông trước mắt.
Cho nên vì mỹ nam, cô giáo lập tức tốt bụng xí xóa!
Nịnh hót nói: “Thật ra Trì Tảo Tảo ngày thường học tập cũng rất nghiêm túc, chắc đứa nhỏ này, đã yêu sớm, sau khi trở về anh phải nói chuyện rõ ràng với con bé, chuyện cũng không nghiêm trọng lắm.”
Gan to tày trời Trên đường về nhà, trong xe Bugatti, yên lặng, như tro tàn. Trì Tảo Tảo biết rằng cô chắc chắn sẽ bị dạy dỗ, cho nên, cô mang vẻ mặt như mình đang bị ức hiếp trước mặt Diệp Khuyết. Nhưng ngoài dự kiến của cô, dọc đường về nhà, anh cũng chưa hề hé răng, càng đừng nói là mắng mình. Cô cảm thấy rất buồn bực, người đàn ông này, tại sao không làm theo lẽ thường? Chẳng lẽ anh muốn về nhà mới dạy dỗ mình? Trì Tảo Tảo đột nhiên hoảng hốt, cảm thấy sớm muộn gì đều phải chết, còn không bằng sớm chết sớm siêu sinh. Cho nên, cô không kiềm chế được, nhìn chằm chằm vẻ mặt nghiêm túc lái xe của Diệp Khuyết, du dương gọi một tiếng: “Ông xã……”
Đây là lần thứ hai cô gọi anh như vậy, hiển nhiên, nghe thấy cách xưng hô này, chân mày Diệp Khuyết nhíu lại, liếc Trì Tảo Tảo. “Ai bảo em gọi anh như vậy?” Nhìn qua, thái độ lạnh băng.
Trì Tảo Tảo lại không cho là đúng, ngẩng cổ: “Dù sao sớm muộn gì đều phải gọi, gọi trước để sau này về thích ứng tốt!”
“……”
Xe Bugatti mạnh mẽ băng qua con đường ngựa xe như nước của thành thị, rất là đẹp mắt. Giống như một cơn gió mạnh, tuyệt trần mà băng qua từng phong cảnh mỹ lệ. Trì Tảo Tảo dứt lời, trong xe lại yên lặng. Yên lặng như vậy, nhưng áp lực lại làm người ta không thở nổi. Chịu không nổi, Trì Tảo Tảo lại mở miệng: “Ông xã, anh sẽ không nói chuyện em vẽ tranh ở lớp học cho cha mẹ chứ?”
Trả lời cô, vẫn là sự yên lặng của Diệp Khuyết. Trì Tảo Tảo biết rằng, người ta buồn ** luôn luôn nín nhịn và tích tụ, nhưng không nghĩ tới, anh lại tích đến bủn xỉn như vậy. Cô thực sự không vui, hai mắt mang theo ghét bỏ nói: “Em nghĩ anh không thích nói chuyện giao tiếp với người khác như vậy, tại sao vẫn ngồi được trên vị trí tổng tài này? Chắc anh không phải là cưỡng ép chiếm đoạt đấy chứ?”
“……”
“Anh Diệp Khuyết, có phải anh đột nhiên biến thành người câm hay không?”
“……”
“Diệp tiểu nhị, không phải bây giờ em mới biết là anh có bệnh tự kỷ chứ?”
“……”
Mặc kệ Trì Tảo Tảo nói như thế nào, người đàn ông bên cạnh đều im lặng, yên lặng lái xe, yên lặng làm mặt đen, yên lặng tỏa ra khí thế lạnh lùng. Nhưng mà anh không hề để ý đến cô! Trì Tảo Tảo cảm giác cuộc sống này của cô quá là thất bại, cô thật sự thích người đàn ông này, mỗi buổi tối đều mong nhớ anh đến nỗi có mộng xuân, anh chính là đối tượng duy nhất mà cô mơ tưởng đến trong cuộc đời này. Nhưng, nếu đối mặt với một người câm, vậy không phải…… Không phải cô còn may sao?
Nhưng, anh lại không phải người câm, anh chỉ là không thích nói chuyện với cô mà thôi. Đột nhiên, ánh mắt Trì Tảo Tảo sáng ngời, nhìn chằm chằm người đàn ông luôn tích tụ kia, trong lòng tính toán. Lấy thông minh tài trí của cô, cô không tin không thể khiến anh nói chuyện với mình.
Kết quả là, Trì Tảo Tảo không màng rằng anh đang lái xe, cởi bỏ đai an toàn trên người, đột nhiên đứng dậy nhào qua anh. Kỳ thật, trước kia cô không dám làm thế này, chỉ là cô muốn anh nói chuyện, cho nên cô gan to tày trời làm vậy. Cô nhào qua, bởi vì trọng tâm đột nhiên mất khống chế, cho nên không để ý, cái miệng nhỏ không sai lệch hôn lên khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng như băng của anh. Diệp Khuyết lái xe, hoàn toàn không ngờ cô lại đột nhiên nhào tới như vậy, anh đương nhiên không kịp đề phòng, gấp gáp đạp phanh, tay mắt lanh lẹ, trực tiếp kéo Trì Tảo Tảo ra. “Trì Tảo Tảo, em muốn chết sao?”
Rõ ràng là anh rất tức giận mắng, nhưng Trì Tảo Tảo lại như không nghe thấy, thụ sủng nhược kinh, đôi mắt trong suốt lóe sáng như sao trời. “Anh rốt cuộc nói chuyện với em rồi?”
“……”
Trời mới biết, anh muốn ném con bé này ra khỏi xe đến thế nào.
Bị nhốt lại Trở lại Diệp gia, Diệp Khuyết trực tiếp xách Trì Tảo Tảo như xách mèo con, ném vào trong phòng, đóng cửa lại. Trì Tảo Tảo thấy vậy, không cần nghĩ cũng biết mình lại bị nhốt lại, nghĩ đến cuộc sống bị nhốt trước kia của mình, có bao nhiêu là gian nan khổ cực. Cô ở Diệp gia, trừng phạt đáng sợ nhất chính là bị Diệp Khuyết nhốt lại, cửa ải này, ba ngày ba đêm không được ra ngoài, còn không có cơm ăn, nhiều nhất chỉ cho cô chút nước uống.
⬅ Trước Tiếp ➡