Tiếp ➡
Em gọi anh là gì Một buổi sáng sớm, khuôn mặt Trì Tảo Tảo đỏ hồng, cả người ướt mềm.
Cô kéo quần nhỏ ra, ghét bỏ ném sang một bên.
Đáng chết, lại là mộng xuân.
Phải rời giường vì lý do tức giận, cô bực bội, uể oải đi vào phòng tắm, rửa sạch xong, thay một bộ quần áo mới thoải mái, rồi xuống lầu dùng cơm.
Tuy Trì Tảo Tảo là trẻ mồ côi, nhưng số mệnh cực tốt, được một nhà có tiền nuôi dưỡng, từ nhỏ cô là đại tiểu thư của nhà đó, cuộc sống cũng khá dễ chịu.
Diệp gia, đại gia tộc lớn mạnh của Ninh Đô.
Diệp gia có kỳ tài trong thương nghiệp, là Diệp Khuyết, hai mươi tuổi vừa tốt nghiệp đại học trở về, lập tức tới tập đoàn Thiên Vũ, trong ba năm ngắn ngủi, thành tích của anh không thể kể xiết.
Hiện tại anh hai mươi tám tuổi, đảm đương chức vụ chủ tịch tập đoàn Thiên Vũ.
Trong giới thương nghiệp có một tin đồn, nếu không cẩn thận chọc tới Diêm Vương Diệp Khuyết, bạn sẽ chết lúc nào không biết.
Người ngoài giới đều truyền tai nhau, Diệp Khuyết máu lạnh vô tình, hành sự ngoan độc tuyệt tình, lại không gần nữ sắc.
Ở trong mắt Trì Tảo Tảo, thật đúng là như vậy.
Từ khi cô hiểu chuyện tới nay, từ khi cô biết được mẹ muốn cô trở thành vợ của anh, cô luôn cố ý tới gần Diệp Khuyết, nhưng lần nào cũng đều bị anh cự tuyệt.
Diệp Khuyết có hôn ước với Trì Tảo Tảo từ nhỏ, nhưng anh luôn lạnh lùng không nói, đến nỗi mỗi lần thấy anh, khiến cho cô cảm giác như mình thiếu anh tám vạn vậy.
Cô rất buồn rầu, nếu cứ tiếp tục như vậy, vị trí vợ của Diệp Khuyết, sớm muộn gì cũng sẽ bị người khác mơ tưởng.
Cho nên, cô không thể tiếp tục ngồi chờ chết.
Xuống tới lầu, phòng ăn sớm đã có các trưởng bối, cái tên lạnh lùng kia cũng ở đây.
Nghĩ đến tối hôm qua lại nằm mơ cùng Diệp Khuyết làm cái kia, giờ khắc này Trì Tảo Tảo vẫn có chút ngượng ngùng, không dám đưa mắt nhìn anh, cúi đầu đi tới, kéo ghế dựa ra ngồi xuống liền bắt đầu gặm bánh mì.
Mẹ Diệp thân thiết đưa sữa bò qua cho cô: “Tảo Tảo, ăn chậm một chút, đồ ăn là phải nhai kỹ nuốt chậm, như vậy mới có dinh dưỡng.”
Trì Tảo Tảo mắc nghẹn, nhanh chóng bưng cốc sữa bò lên ục ục uống.
Buông cái ly xuống, cô lại không nhịn được liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh một cái.
Diệp Khuyết là một người đàn ông rất có mị lực, tuy mới chỉ hai mươi tám tuổi, nhưng cả người đã lộ ra khí chất cao quý, làm người ta không nhịn được mà cảm thấy thèm thuồng.
Trì Tảo Tảo nhìn anh, đã không chỉ là một lần hai lần nhìn đến si mê.
Nhưng mỗi lần, Diệp Khuyết đều giả bộ làm như không thấy.
“Cha mẹ, hai người từ từ dùng, con đến công ty.” Diệp Khuyết đẩy ghế dựa ra đứng dậy, nói xong liền xoay người.
Tiết Dung Chân và Diệp Chấn Hoa liếc nhau, đôi mắt nhỏ lập tức nhìn về Trì Tảo Tảo, giống như ý bảo cô cái gì.
Trì Tảo Tảo phản ứng chậm chạp, đến khi Diệp Khuyết đã đi đến cửa nhà, cô mới hiểu được, sau đó nhặt cặp sách lên chạy theo anh.
“Ông xã……”
Diệp Khuyết đang mở cửa xe muốn lên xe, động tác đột nhiên dừng lại, nguyên nhân là Trì Tảo Tảo gọi một tiếng ông xã kia.
Anh xoay người, nhìn chằm chằm Trì Tảo Tảo đang đứng cách mình hai bước, thần sắc lạnh nhạt, ánh mắt trầm lặng, lại có vẻ sắc bén hơi lạ.
“Em gọi anh bằng gì?”
Mặc dù tiếng anh lạnh băng, nhưng nghe vào, lại như dây đàn, từ tính mà u nhã.
“Em……”
Mời phụ huynh “Em……” Trì Tảo Tảo gục đầu, mười ngón tay nắm chặt, dáng vẻ có chút khẩn trương: “Em…… Nghe mẹ nói, sau này, em sẽ trở thành vợ của anh, cho nên……”
“Được rồi.”
Cô nói còn chưa dứt lời, anh đã lạnh giọng đánh gãy: “Trì Tảo Tảo, em bây giờ mới lớp mười hai, sắp tới phải thi đại học, trong đầu còn có không gian nghĩ chuyện này? Học cho tốt đi.”
Nói xong, Diệp Khuyết ngồi lên xe, khởi động động cơ……
Trì Tảo Tảo thấy anh phải đi, chạy nhanh tới: “Anh không đưa em đi học sao?”
“Anh có việc, bảo chú Vương đưa đi.”
Vừa dứt lời, cả anh lẫn chiếc xe hơi cao cấp, trong chớp mắt đã biến mất trước mặt Trì Tảo Tảo.
Thái độ của anh thật lạnh lùng, lạnh đến nỗi ngay cả khi anh đã đi rồi, mà giờ phút này cô còn rùng mình.
Xem ra, mẹ muốn cô làm vợ, nhưng chỉ là một bên tình nguyện, Diệp Khuyết căn bản không để cô ở trong lòng.
Trường trung học quý tộc Ninh Đô.
Cô giáo trên bục giảng nói đến nước bọt bay tứ tung, Trì Tảo Tảo lại nằm trên một đống giấy vẽ hình dáng của Diệp Khuyết.
Có lẽ vì quá sức chăm chú, trong đầu đều là hình dáng của anh, thế cho nên đến khi giáo viên đi tới trước mặt cô, cô cũng không biết, còn vẫn cẩn thận mà trau truốt sống mũi cao của Diệp Khuyết.
Tiếp ➡