⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc về đến nhà họ Dung, đi ngang qua một tiệm thuốc, cô xuống xe quay lại mua ít thuốc rồi về nhà.
Cuộc hôn nhân với Dung Cảnh Mặc, là một sự sắp đặt không lường trước.
Khi nào kết thúc chính bản thân cô cũng không biết.
Cô sẽ không để những chuyện khác phát sinh, ảnh hưởng đến họ trong lúc mối quan hệ hôn nhân của họ còn tồn tại.
lúc về đến nhà họ Dung, cô không ngờ là Dung Cảnh Mặc không có nhà.
Hai lần trước, cũng chẳng vui vẻ gì, cô đều đề phòng anh ta. Ban đêm, cô nằm trên giường cũng không dám ngủ say.
Nhưng lăn tới lăn lui đến qua mười hai giờ, cái bóng của anh ta cũng không hề xuất hiện trong phòng.
Cô hơi ngỡ ngàng, mơ màng thế nào lại ngủ quên.
Lúc Dung Cảnh Mặc về Cẩm Viên, thì đã gần sáng.
Trong phòng ngọn đèn được chuyển tối, cô chỉ để một bóng đèn ngủ.
Ánh sáng mờ ảo, cô mang một chiếc váy ngủ khá kín, nằm cuộn tròn trên giường. Tấm chăn bị cô ôm vào lòng, đến cả khi ngủ, cả người cô đều đầy sự đề phòng.
Anh ngồi xuống giường, yên lặng nhìn cô đang ngủ.
Cái Bạch Tinh Ngôn có, là sự trong sáng.
Cả người cô đầy sự trong trẻo thuần khiết, giống như tuyết trên núi cao chưa từng có bước chân của những kẻ thế tục phàm trần.
Màu trắng có lẽ là màu sắc hình dung được nhan sắc của cô.
Nhìn lâu dần, lại khiến cho người khác muốn nhúng chàm!
Ừ! Đúng là nhúng chàm!
Lúc nhìn thấy cô ấy, anh chợt muốn xáo trộn tất cả sự thuần khiết của cô ấy, dùng màu sắc của riêng anh tô màu lên người cô.
Ánh mắt anh dường như nóng bỏng, khiến cô đang ngủ cũng thấy khó chịu, ôm chăn chặt hơn.
Xong rồi, vẫn lờ đờ thấy không giống, lại lăn qua một bên.
Mãi đến khi cô cuộn người lăn tới lăn lui thì cách anh một khoảng nhất định.
Hai người, một đầu giường, một cuối giường.
Dung Cảnh Mặc nhìn khoảng cách tầm hai mét giữa họ, hơi cau có.
Anh không thích có khoảng cách quá xa với cô, ngủ cũng không được!
Một tay với lấy cô, kéo cô vào lòng, cả người quấn lấy cô xong lại nhìn khoảng không giữa họ! Ừ! Nhìn thế này mới được!
Đôi mắt anh nhìn chằm chằm đồ ngủ của cô, cô ngủ thế này mà được à? Hiếm khi anh lên cơn tự ngược đãi, thế là lục lọi thay áo ngủ khác cho cô.
Ban đầu là do lòng tốt, nhưng đến khi cởi áo ngủ, thì lại không còn chút kiên nhẫn nào.
Cởi nút mãi không được, anh xé luôn!
Sức anh mạnh, nên khi vừa xé xong thì Bạch Tinh Ngôn giật mình bật dậy.
Cô trừng mắt, nhìn thấy tình hình thì hết hồn, cả người lạnh toát, "Sao anh về mà không lên tiếng?"
"Không phải sợ cô giật mình à?" Dung Cảnh Mặc uể oải nói.
Giờ cô giật mình lắm đấy! Bạch Tinh Ngôn rất muốn lên án anh ta.
Nhưng ngại mình hiện giờ, nên cô chẳng dám nói gì.
Rõ ràng cô hiểu nhầm anh.
Hơi nhíu mày, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, cô giữ chặt áo, "Đừng! Dung Cảnh Mặc, tôi rất đau!"
Giọng nói của cô rất nhỏ, thêm tiếng gió thổi qua cửa sổ, gần như không thể nghe thấy.
Dung Cảnh Mặc nhận ra, ánh mắt cũng dịu dàng hơn.
Anh yên lặng nhìn cô một lát, cũng không giải thích chuyện mình làm.
Khóe môi anh khẽ nhếch nhẹ, anh từ tốn nói từng chữ.....
Anh cút ra ngoài cho tôi!
Khóe môi anh khẽ nhếch nhẹ, anh từ tốn nói từng chữ, " Chuyện này không được! Sau này thì tiếp tục thế nào?"
Rút tay về, anh đứng dậy đi đến phòng tắm, thì đột nhiên dừng chân, lại ném thêm một câu, " Xem ra cũng không bền lắm!"
Bạch Tinh Ngôn đỏ bừng! Giận!
Xem cô là con búp bê à?
⬅ Trước Tiếp ➡